Chương 3: Nguyễn Vi Kim
Hồ Thông Thiên có mặt nước nối với tiên giới, còn đáy chính là hạ giới. Càng đi sâu vào hồ càng tối om, nước hồ như nuốt chửng lấy ánh sáng, dần dần bao phủ toàn thân , gây nên cảm giác đè nén đến ngạt thở .
Hiện tại xung quanh giống hệt như trong trí nhớ của ba ngàn năm trước, cô từng chững kiến cảnh trước mặt như hố sâu đen ngòm ,thậm trí thực lực của cô bây giờ đã rất mạnh rồi nhưng vẫn bị áp chế, cả thân thể như đang lơ lửng giữa bầu trời tối đến mức không nhìn thấy tay mình giơ trước mặt , cũng không nhận ra luôn bản thân là ai, cảm giác này thực khó chịu , đó cũng là lý do cô thực hiếm khi mới tới nơi này.
Từ khi lặn xuống đáy hồ , lam bé nhỏ tỏ ra rất uể oải . Nó nằm vắt lên vai của cô, đuôi rũ xuống, trông thật lười biếng. Cũng không phải là nó muốn vậy, mà là nước ở hồ này rất khác với nước thường . Một con rồng mạnh mẽ như nó, xuống nước phải vũng vẫy khắp nơi, ai ngờ còn không bằng một con cá , quá ủy khuất …ngao ngao…
Vì năm nào cũng phải đối mặt với điều này, nên các Táo Quân đã quá quen thuộc, ai cũng ngồi im trên thú cưỡi của riêng mình, không nói chuyện . Cá chép của các Táo là linh thú rất đặc biệt , chúng biết tự phát sáng khi hoàn cảnh xung quanh quá tối. Nên khi đi tới đoạn tối nhất của hồ, cá chép xung quanh thi nhau phát sáng.
Cô đang trong trạng thái ngẩn người , toàn thân không thể nhúc nhích , đầu luôn đờ đẫn tự hỏi:
“ Ta là ai?”
“ Tại sao xung quanh chỉ có một màu đen?”
“ Màu này thật đẹp, nhưng sao ta lại không thấy được màu sắc khác?”
Bỗng một đốm sáng màu vàng bé nhỏ mông lung hiện ra trước mắt , cô ngạc nhiên mở to mắt , tay theo bản năng vươn ra sờ, vừa chạm tới thì giật mình nhận ra xung quanh dần xuất hiện vô số đốm sáng màu sắc khác nhau , bay bổng như những đom đóm trong đêm khuya , phát ra ánh sáng nhu hòa . Tối cùng sáng đi với nhau không ngờ lại mỹ lệ đến vậy. Cô nhận ra màu sắc khác cũng có lúc đẹp tới vậy, nhưng màu đen vẫn đẹp nhất , không có nó những màu sắc kia làm sao có thể đẹp được như vậy.
Nhờ ánh sáng của các cá chép xung quanh mà cô thoát khỏi trạng thái bị áp chế . Lam bé nhỏ thì không còn rũ rượi nữa , nó kích động vẫy vẫy cái đuôi, đầu quay ngang quay ngửa nhìn xung quanh. Rồi một luồng ánh sáng chiếu sáng từ dưới lên , bao phủ xung quanh , nó từ bả vai của chủ nhân nhìn xuống thấy Bạch Qủa toàn thân phát sáng . Nó tò mò hướng Bạch Cẩm hỏi:
“ Này , con cá kia sao phát sáng được vậy ?”
Nhưng Bạch Cẩm đang trong trạng thái thẫn thờ nào nghe thấy ai hỏi gì, có lẽ bị áp chế quá đại nên giờ vẫn chưa khôi phục được thần trí. Lam bé nhỏ gọi mãi không thấy hắn trả lời , tức giận quất cái đuôi vào mặt Bạch Cẩm. Ngay lập tức hắn nhảy dựng lên, giật mình nhìn xung quanh, thấy một đầu rồng đang vô cũng tức giận , chất vấn :
“ Ta hỏi sao không trả lời, ngươi có ý gì hả , coi thường ta sao?”
Bạch Cẩm mới nhớ ra con rồng trước mắt là thú nuôi theo bên cạnh ân nhân , tuy hắn không nhìn ra nó thuộc giống rồng nào , nhưng đã đi cùng với ân nhân, mà thái độ của người đối thú nuôi này coi như đồng bạn vậy , hắn nhất thiết phải tỏ ra tôn kính như với ân nhân, hắn vội đáp:
“ Long thần , xin thứ lỗi cho thần , người cũng nhận ra nơi này trừ linh thú cá chép ra thì mọi người đều bị áp chế , điều này thần cũng rất bất đắc dĩ”
Nghe mình được gọi là “Long thần” , lam bé nhỏ mới bớt giận, vểnh cái râu lên:
“ Được , coi như ta tha thứ cho sự vô lễ của ngươi. Có tí áp chế mà cũng bị choáng váng đầu óc, ngươi thật vô dụng” Nó mới không nói nó cũng bị , thật mất mặt, nhưng ít nhất nó còn tỉnh táo nha, dù hơi ủ rũ tẹo.
“Đúng ,đúng vậy, ngài cường đại thật, vậy mà không bị sao hết, thần đúng là vô dụng thật” Bạch Cẩm nhanh chóng vuốt mông ngựa , may mắn vị tổ tông này bớt giận.
Rồng ta nghe vậy , cằm vênh lên tận trời cao, đuôi ngoe nguẩy liên tục.
Đột nhiên một bàn tay thò ra nắm lấy cái đuôi đang vung hết sức kia, nhấc ngược lên. Chủ nhân của bàn tay ấy cười khẩy:
“Rồng nói dối không phải rồng ngoan , đúng không lam bé nhỏ? hì hì”
Đang kiêu ngạo chưa được bao lâu, bị chủ nhân làm mất hết hình tượng rùi, tức quá! Lúc nào cũng bị chủ nhân áp bức, phải biết yêu quý nó chứ, lúc nào cũng giật đuôi nó. Từ khi có chủ nhân, nó luôn bị bóc lột, rõ ràng toàn thân màu đỏ , ai ngờ bị đặt tên có từ “lam”, có màu xanh nào trên thân nó à ? Nó to lớn như thế mà gọi là “bé nhỏ”, nguyên hình của nó nhỏ sao?
Nhưng ngoại trừ chấp nhận cái tên ngớ ngẩn , cùng sống chung với chủ nhân chỉ biết áp bức thú cưng, lam bé nhỏ biểu lộ không biết nên làm thế nào cho phải . Bỏ nhà đi bụi, hờn dỗi, làm nũng, một nháo, hai khóc, ba thắt cổ , ... nó đều thử nhưng chẳng ăn thua .
“Hì hì, lam bé nhỏ ngoan chưa?” Đem lam bé nhỏ lắc lắc vài cái rồi giơ lên trước mặt. Vị chủ nhân chỉ biết áp bức thú cưng nào đó cười như một ác ma , nhỏ giọng hỏi.
“ lam bé nhỏ cực ngoan, ta biết sai rồi chủ nhân, ta cũng bị áp chế nha, toàn thân giờ mệt ê ẩm luôn. Người buông ra đi, cái đuôi của người ta rất đau , ngao … ngao ngao” Nhanh chóng nhận sai là kinh nghiệm sau bao nhiêu lần bị chủ nhân dùng bạo lực , quả như nó đoán chủ nhân ngay lập tức tha thứ .
“ Được, lam bé nhỏ thật ngoan hì hì”Nói rồi buông cái đuôi của lam bé nhỏ ra.
Rồng ta ngay lập tức cọ vào má của cô , tỏ vẻ lấy lòng, hai mắt hoàng kim tròn to chớp chớp cố tạo sự đáng yêu. Ngay sau đó lập tức nằm nên vai cô, yên tĩnh không dám nói thêm gì nữa.
Nhìn lam bé nhỏ cô hừ lạnh trong lòng, đừng tưởng cô chưa nghe thấy nó nói kẻ bị áp chế thật vô dụng , nói khoác không những tự hố bản thân mà vơ luôn cả chủ nhân vào, thật xuẩn!
Suốt cả quãng thời gian đi tiếp theo, cả cô và lam bé nhỏ phát hiện một sự việc khủng khiếp. Đó là Bạch Cẩm là một lão già lấy việc lải nhải làm thú vui. Bạch Cẩm nói liên hồi, cảm xúc đang dâng trào thì ta cứ nói kệ có ai nghe hay không , mọi việc trên trời dưới bể, bát quái bốn phương tám chỗ , biết được cái gì là tuôn hết ra không ngừng:
“Ân nhân , thần kể cho người nghe về trần gian hiện nay. Thường nhân hiện tại nhờ vào trí thông minh của mình đã có thể lặn sâu dưới đáy biển, bay lên tận trời cao. Mặc dù người phàm không thể nào tìm đến vị trí Thông Thiên hồ để vào tiên giới, nhưng họ có thể gọi là gì ý nhể? À nhớ rồi là du hành vũ trụ, thần thấy điều đó tuy không có gì to tát khi ta vận dụng tiên lực nhưng họ không có, mà lại làm được cũng thật đáng nể.”
“ Nhưng mà suy cho cùng cũng chỉ là người bình thường dù vượt qua giới hạn của bản thân nhưng không bao giờ có thể vượt qua Hạ giới được. Người và thần đều biết Hạ giới to lớn có vô vàn tiên thể, tiên thể chứa linh khí cùng xuất hiện thiên đạo là nơi thường nhân sống . Chưa một vị tiên nhân nào đi hết Hạ giới huống chi chỉ là người thường không có tiên lực, vậy mà mấy nhóm người dưới kia hò hét đòi khám phá hết , ân nhân có cảm thấy nực cười không ha ha”
“Hiện tại từ quỷ yêu đến ma quái đều bị thiên đạo áp chế hết , ta thấy chúng yếu như hổ giấy vậy , có mấy con có thực lực lại ở hết Ma giới rụt cổ không dám tiến vào Hạ Giới sợ bị thiên đạo áp chế hết thực lực. Cũng phải thôi càng mạnh bao nhiêu vào Hạ giới càng yếu ớt bấy nhiêu, đáng đời ha hả”
“Tuy thần tiên xuống dưới này cũng bị như vậy nhưng vẫn có thể sử dụng linh khí thay tiên khí, hơn hẳn so với ma ,thế mà có ít tiên nhân xuống trần lắm, chả hiểu họ nghĩ gì ở trần gian cực thú vị”
“À người trần còn phát minh ra cái gọi là mạng không dây gì gì đó thần quên mất tiêu, nhưng thần cùng một số Táo cai quản các vùng xung quanh và một số ít Thổ thần cùng các tiên nhân sống ở đó lập một nhóm chat riêng. Trên đó vui lắm , thần thường nhắn tin mỗi ngày 12 giờ, có khi cả ngày, khi nào ân nhân người cũng tham gia đi.”
……bla…bbla.. babla(lược bớt 10000 chữ)
Lam bé nhỏ đã ngủ được một lúc lâu, từ khi Bạch Cẩm cứ bá bá nói, thì nó lại coi thành bài hát ru ngủ , nghe được tí là lăn ngủ luôn, nom cái đuôi cứ chốc lại vung vẩy, chắc đang mơ điều gì vui vẻ lắm.
Cô thì không thể như lam bé nhỏ, vì nước xung quanh vẫn còn mang ẩn ẩn áp bách lực lượng nên cô không thể ngủ được, đành phải nghe Bạch Cẩm nói, thi thoảng thì ừ, hay ừm vài tiếng để phụ họa. Không ngờ khi còn là cá hắn rất im lặng, thực đáng yêu làm sao, giờ chẳng nhẽ hóa hình rồi nên nói bù lại những lúc không nói trước kia, giờ trông hơi đáng ghét. Thật tra tấn lỗ tai mà, nhưng ít nhất từ đó ta biết được một số thông tin cũng khá được.
Trần gian thực sự thay đổi lớn như vậy sao? Thật chờ mong đâu.
*****************
Ở một thành phố lớn có những tòa nhà cao chọc trời chen chúc nhau , người đi lại nhộn nhịp ở khắp nơi, xe cộ đi băng băng trên các con đường, hàng quán thì đâu cũng xuất hiện . Trời hôm nay rất nắng, oi bức nhưng sự đông đúc vẫn không giảm đi. Trên bầu trời thành phố thỉnh thoảng có vài chiếc máy bay lượn qua , trẻ con tò mò thì sẽ ngước đầu lên nhìn, hô hào, người lớn thì không đoái hoài đến, họ đã quá quen với máy bay, họ lười thèm nhìn đến.
Nhưng không ai có thể phát hiện những đám mây khắp thành phố đang chuyển động thành một vòng tròn , từ vòng tròn một luồng sức mạnh phá vỡ bầu trời tạo thành một cái lỗ đen . Từ trong đó các Táo cưỡi cá chép đi ra , trời có rất nhiều cá chép bơi trên đó như những chiếc đèn lồng khổng lồ đày sắc màu, khung cảnh thật tráng lệ , tuy vậy những người thường lại không hề biết gì, họ đang làm gì vẫn tiếp tục làm, dường như không có gì xảy ra cả.
Nhưng ở một kí túc xá nọ , có một nữ sinh tóc ngắn đen láy, mắt xanh như nước biển , ở khóe mắt có một nốt ruồi nhỏ, trông rất xinh xắn, đang ngước nhìn bầu trời. Nữ sinh này vô cùng kích động gọi người những người bạn trong kí túc xá :
“ Các cậu có thấy cái hố đen đó không, có cá chép nhiều màu tuôn ra từ đó, có thấy không, thật đẹp đúng không?” Nữ sinh vui vẻ khoe ra với mọi người.
Một bạn nữ khác nhìn ra ngoài trời bĩu môi nói:
“ Cậu gần đây làm sao vậy, cậu luôn mồm nói nhìn thấy những thứ kì lạ.”
Mọi người nghe vậy quay sang nhìn nữ sinh mắt xanh ánh mắt đầy ẩn ý. Ánh mắt làm cho nữ sinh đó rất buồn bực. Có vài người còn túm lại xì xào với nhau không kiêng nể gì:
“ Dạo này Hoa làm sao vậy, có hôm cậu ấy đi với tớ ra thư viện rồi chỉ ra chỗ tủ sách nói nhìn thấy một bạn nam rất đẹp trai đứng đó suốt cả ngày, tớ nhìn sang có thấy ai ngồi đó đâu”
Người khác tức khắc tiếp lời:
“ Đúng thế, tớ cũng nghe Hoa kể là nhìn thấy một con quái vật xấu xí cướp lì xì của đứa bé cạnh nhà cậu ấy. Tớ nghi Hoa sau vụ té xuống sông đó bị đập phải đầu dẫn đến bị thần kinh rồi.”
Mọi người nhao nhao gật đầu, họ cũng chứng kiến những hành động kì lạ của Hoa gần đây, có người còn chỉ chỏ, thậm trí có người sợ hãi:
“ Cậu ấy bị bệnh sao không đi bệnh viện, ở nhà bác tớ có đứa con chơi game nhiều quá bị bệnh như vậy, còn cầm dao chém mẹ mình, làm bác gái mù mất một con mắt.”
Nghe vậy , mọi người hít khí lạnh, sợ hãi lui ra ngoài. Nữ sinh tên Hoa thấy các bạn xa lánh mình, buồn cực kì. Mình thực sự nhìn thấy , vậy mà không ai chịu tin. Mắt Hoa đỏ nên ,con ngươi màu xanh ngập nước, nhìn về phía bầu trời, hố đen đã biến mất, đám mây đã tản ra, nhưng vẫn còn rất nhiều cá chép bay trên đó. Hoa không tin đây chỉ là ảo giác , liệu có ai nhìn thấy giống mình?
***********
Sau khi tới trần gian, lam bé nhỏ cùng cô đều cảm nhận được một sức mạnh thần bí từ thiên đạo đang phong ấn tiên lực trong thân thể. Được , ít ra cô còn có thể sử dụng linh khí cùng một thành tiên lực chưa bị phong ấn. Không sao so với lũ yêu ma ít nhất mình vẫn hơn nhiều, một thành tiên lực nhưng cô vẫn trâu bò nhất! Đây tuyệt đối không phải cô đang tự cảm động chính mình đâu đấy.
Nhanh chóng chia tay với Bạch Cẩm, thực sự cô hết chịu nổi rồi. Bạch Cẩm thì liên mồm hứa hẹn sẽ thường xuyên đến thăm cô . Cô thì chỉ nghĩ hắn nhanh cút đi, tốt nhất đừng đến thăm.
Cô cưỡi Bạch Qủa bay quanh thành phố , lam bé nhỏ đã tỉnh ngủ từ trước , giờ đang vô cùng thích thú nhìn mọi thứ.
Cô cầm lệnh bài thân phận xoa nắn. Cô biết để tiếp nhận thân phận mới thì phải biến thân thể về dạng thần hồn , rồi nhập vào cơ thể người trần đã an bài trước, đương nhiên chủ nhân trước của thân thể thọ nguyên đã hết, linh hồn phải về âm phủ , người Âm giới bảo quản thân thể để cho tiên nhân có việc xuống trần sử dụng. Nhắm mắt cảm nhận lệnh bài , một cỗ ký ức tuôn vào trong thức hải, cô nhìn thấy cả cuộc đời ngắn ngủi của một nữ hài .
Tên của nữ hài đó là Nguyễn Vi Kim . Bố tên là Nguyễn Khắc Lợi còn mẹ là Đình Ngọc Ly .
Cả bố và mẹ của cô bé đều có tình nhân , họ thậm trí chán ghét nhau nhưng vì lợi ích của dòng họ nên buộc phải cưới người mà mình không thích . Đình Thứ Nhạc là ông ngoại của Vi Kim và bà ngoại Dương Lệ Lâm biết đây sẽ là một cuộc hôn nhân không có kết quả tốt cho con gái mình , nhưng hai bên đều biết hiện nay cạnh tranh giữa các thế lực rất gay gắt, họ phải hợp tác nếu không muốn bị suy tàn. Nên ông cố gắng đưa ra thêm điều kiện hợp tác sau 10 năm ,địa vị hai bên đủ thời gian để củng cố thì sẽ cho hai người ly hôn.
Khắc Lợi và Ngọc Ly trước mọi người thì tỏ ra ân ái, nhưng khi không cần diễn kịch họ chẳng khác gì kẻ thù, cả hai đều hận nhau . Nếu họ không cưới nhau thì tình nhân riêng đã sớm thành người bên cạnh danh chính ngôn thuận , chứ không phải lén lút , vụng trộm.
Gần đến 10 năm hợp tác kết thúc, nhưng biến cố xảy ra, Nguyễn Vi Kim được tạo ra do một lần cả hai người say rượu . Khi biết mình mang thai, mẹ của cô bé thậm trí định đi nạo thai, nhưng bị bà ngoại ngăn cản. Trước đó Ngọc Ly cũng có con riêng bên ngoài, tình cảm dành hết cho đứa con kia lớn đến mức muốn giết chết đứa con với người đàn ông mà cô ta hận nhất.
Sự chào đời của Vi Kim là nỗi nhục nhã của bố mẹ cô bé. Khi em vừa sinh ra , mẹ cô không liếc nhiều lấy em một cái, bố thì không có mặt . Cô bé một tuổi nhưng sống sót nhờ sự tốt bụng của mấy cô giúp việc, bố mẹ thì mặc kệ sống chết, em còn không có một cái tên vì không ai đặt cho.
Khi thời hạn mười kết thúc, ông bà Đình không nhìn nổi nữa nên đã đón cô bé về nuôi nấng, đặt tên là Nguyễn Vi Kim. Tuổi thơ với ông bà ngoại là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của Vi Kim, cô bé có người yêu thương , chăm sóc , chiều chuộng như một công chúa.
Cho đến khi Vi Kim mười tuổi,em mất tất cả.Ông ngoại bị bệnh nặng mà qua đời. Vì hai ông bà chỉ có một cô con gái, mà Ngọc Ly vì cuộc hôn nhân mà hận bố mẹ mình nên cố ý bán cổ phần cho đối thủ, khiến công ty phá sản. Bà Lâm quá đau buồn trước cái chết của chồng, càng hận mình không bảo vệ được công sức cả đời của Thứ Nhạc, không ăn uống, cả ngày u buồn, bệnh tình càng nặng thêm.
Khi Bà Lâm mất , những thân thích họ hàng tranh nhau xâu xé tài sản , còn khuản nợ của công ty thì mọi người đùn đẩy nhau, cuối cùng họ cho một đứa bé mới mười tuổi gánh khuản nợ 10 tỷ. Vi Kim chỉ có mười tuổi không đủ sức làm gì. Hơn nữa từ nhỏ được sống như cây non trong nhà kính, trước tình cảnh hiện tại, em rất bối rối,sợ hãi.
Bên chủ nợ khi đi thu nợ biết người chủ trì là một bé gái,
còn có thể thế nào ngoài câm nín nhìn người nhà họ Đình vô sỉ hành vi. Chủ nợ cũng còn tử tế, họ không lấy lãi, có lẽ còn mặt mũi cho ông Nhạc , ít nhất khi sống ông tạo nhiều điều kiện cho họ , nhưng Vi Kim khi trưởng thành phải trả nợ dần . Nếu cô bé không trả đủ thì phải gánh khuản nợ đến hết đời.
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK