Mục lục
[Dịch] Soán Đường
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngôn Hổ đối với Trịnh Ngôn Khánh mà nói đó là một cái tên vô cùng ý nghĩa.

Hắn biết rõ Ngôn Hổ nhưng không dám hỏi thăm, chỉ có thể vụng trộm nghe ngóng, chỉ là có được tin tức cũng không nhiều.

Hôm nay Hùng Đại Chuy đột nhiên nhắc tới cái tên Ngôn Hổ này khiến cho hắn thêm phần khiếp sợ.

Hắn muốn hỏi thăm nhưng lại không biết phải mở miệng thế nào, vạn nhất Hùng Đại Chuy hỏi hắn tại sao lại quan tâm tới chuyện của Ngôn Hổ thì hắn phải trả lời thế nào? Chẳng lẽ lại nói rằng mình là cháu ngoại của Ngôn Hổ hay sao? Chuyện này dĩ nhiên là sẽ dẫn tới một hồi đại họa.

Đúng lúc Ngôn Khánh đang suy tư xem phải hỏi thăm thế nào thì Trịnh Thế An đột nhiên mở miệng.

- Đại chuy tử, Ngôn gia thôn chẳng lẽ không còn ai sống sót hay sao?

Hùng Đại Chuy khẽ giật mình lắc đầu nói:

- Ta chưa từng nghe qua tin tức này, mũi to tại sao ngươi lại có hứng thú với Ngôn Hổ?

Trịnh Thế An vụng trộm nhìn Trịnh Ngôn Khánh mà cười nói:

- Ngôn Khánh trước kia muốn chế tạo cây mã giáo, nhưng không tìm thấy người phù hợp, ta biết lão tiểu tử ngươi chế tạo đao kiếm là hạng nhất nhưng lại không rèn được giáo.

- Ngươi vừa rồi nhắc tới Ngôn Hổ, ta nghĩ rằng nếu Ngôn Hổ còn sống tìm được hắn rồi chẳng phải Ngôn Khánh sẽ có cơ hội có được một cây giáo tốt hay sao?

Hùng Đại Chuy gãi gãi đầu:

- Chuyện này đúng là ta không rõ ràng lắm, Ngôn Hổ nếu như mà còn sống thì ta đoán chừng cũng đã mai danh ẩn tích, năm đó Ngôn gia thôn gặp chuyện không may, đột nhiên chết hết không ai biết. Về sau ta từ trong miệng của người khác mà biết được, Ngôn gia thôn cả nhà bị tàn sát là do Ngôn Hổ chọc phải cừu gia gì đó, về phần người nhà Ngôn Hổ có ai còn sống hay không ta chưa từng nghe qua.

Ta biết, cha mẹ Ngôn Hổ chết sớm, hắn chỉ có một muội muội vẫn chưa thành gia lập thất, không biết có con nối dỗi hay không... Ha ha, coi như là có thì cũng không dễ dàng tìm được, Khánh oa nhi nếu như muốn luyện mã giáo thì ta có thể tìm người chế tạo một thanh cho nó, cho dù hơi kém so với Ngôn Hổ thì lấy ra luyện tập cũng không có vấn đề gì.

Ngôn Khánh kinh ngạc nhìn Trịnh Thế An, không hiểu tại sao Trịnh Thế An lại hứng thú với chuyện của Ngôn Hổ.

Trịnh Thế An thần sắc hơi lo lắng, sau khi nghe Hùng Đại Chuy giải thích thì thở ra một hơi, sau đó ông quay đầu vừa vặn tiếp cận ánh mắt của Trịnh Ngôn Khánh. Trịnh Ngôn Khánh trong lòng minh bạch: Hẳn là Trịnh Thế An đã cho rằng mình có quan hệ với Ngôn Hổ, nghĩ lại cũng không phải không có khả năng, Trịnh Thế An nếu như thật sự muốn biết nhất định có thể thăm dò tin tức của Ngôn gia thôn, cho nên liên tưởng đến mình. Phải biết rằng Ngôn Khánh còn có một cái khóa trường mệnh còn ở trong tay của Trịnh Thế An, mà Trịnh Thế An cũng không muốn cho hắn biết chân tướng.

Đối với tâm tình của Trịnh Thế An, Ngôn Khánh có thể hiểu được ẩn tình ở bên trong.

Ông không có con chỉ có một mình đứa cháu này, nếu như Ngôn Khánh biết chân tướng rời khỏi ông thì Trịnh Thế An làm sao có thể tiếp nhận được? Mọi hi vọng trên cõi đời này, lão đều đặt lên trên vai của Trịnh Ngôn Khánh, Ngôn Khánh nếu muốn đi, Trịnh Thế An sẽ không chịu nổi.

Vương Chính mở miệng nói:

- Được rồi, được rồi, cái tên Ngôn Hổ kia hạ lạc ở đâu thì sau này hãy nói, Đại chuy tử mau mang lễ vật cho Ngôn Khánh đi.

- Ha ha, lễ vật này ta cũng tốn không ít tâm tư đó.

Hùng Đại Chuy cười cười, chỉ lên chiếc xe ngựa:

- Khánh oa nhi, con tự mình xem đi.

Trịnh Ngôn Khánh nghi hoặc nhìn thoáng qua Hùng Đại Chuy, lại nhìn về phía Trịnh Thế An, chỉ thấy Trịnh Thế An khôi phục lại vẻ bình tĩnh ngày xưa, cười ha hả gật đầu với hắn:

- Đi xem đi, Đại Chuy tử vì lễ vật chuẩn bị cho con mà tốn không ít tiền bạc đó... Lão già này cũng thực có đảm lược dùng tiền, không nhớ tới lúc trước hắn đã khó khăn tới bậc nào.

Ngôn Khánh đi lên xe, vén rèm xe lên mà nhìn vào.

Ở bên trong chỉ có một chiếc hòm gỗ, hai đầu màu đen, bên trong có kê lót một tấm vải, ngồi ở trên là hai con chó nhỏ hai mắt nhắm chặt, hai con chó này so với những con chó bình thường thì lông dài hơn một chút, trên mắt có nếp uốn, nhìn vô cùng đáng yêu. Ngôn Khánh bước tới, con chó nhỏ này liền mở mắt ra.

- Đây là...

Ở ngoài xe, Hùng Đại Chuy cười ha hả nói:

- Ngày hôm qua ta đi qua Thông Xa phố gặp được một người Thổ Phiên, tên kia vâng mênh kỳ chủ tới mua tùng hương, không ngờ vừa tới nơi đã bị người ta đánh cắp hết tiền bạc, ta nhất thời mềm lòng dẫn hắn về nhà, tên kia có một cặp Thương sư tử vừa vặn sinh ra một đứa con ta đang nghĩ nên phải tặng cho ngươi lễ vật gì, vừa vặn mua con tiểu thương sư tử kia.

Thương sư tử có tên là chó Ngao Tây Tạng ở đời sau.

Chó ngao tây tạng nghe nói hình thể cực lớn, hình dáng như sư tử, thân thể như hổ, có thể xé nát sói báo, hơn nữa cực kỳ trung tâm. Trịnh Ngôn Khánh kiếp trước đã muốn nuôi dưỡng một con nhưng giá vô cùng đắt đỏ, hơn nữa sau khi sinh sôi nảy nở, dòng máu tinh khiết đã không còn nhiều, không ngờ Hùng Đại Chuy lại tặng hắn một đôi ngao làm lễ vật. Ở thời đại này người ta tuyệt đối không có lai giống vì vậy đây chắc chắn là thuần chủng.

Tiểu Ngao mở to đôi mắt nhìn Ngôn Khánh, hai mắt liền chạm vào nhau.

Ngôn Khánh nhịn không được mà vươn tay ra khẽ vỗ nhẹ vào đầu của nó, Tiểu Ngao tựa hồ như cũng rất thích hành động vuốt ve này, liền thè lưỡi ra liếm, Trịnh Ngôn Khánh mừng rỡ, lập tức bê cái hòm xuống.

Hắn cẩn thận quan sát thì thấy tướng mạo của con chó ngao này rất quái dị.

Trên mắt của nó có hai đạo mắt như lông mi, thoạt nhìn còn tưởng nó có bốn mắt.

- Người dân tộc Thổ Phiên kia nói, cái này gọi là Thương sư tử bốn mắt, so với sư tử bình thường thì còn hung mãnh hơn.

Ta vốn mua luôn cặp thương sư tử cha mẹ nhưng người dân tộc Thổ phiên kia thà chết cũng không đồng ý, nói rằng thương sư tử này cực kỳ trung thành, cả đời chỉ nhận một chủ nhân, thường thường nó mở mắt ra người đầu tiên nó nhìn nó sẽ nhận làm chủ nhân... A Thương Sư tử mở mắt rồi hả?

Nói cách khác Hùng Đại Chuy lúc mang tới con thương sư tử này nó còn chưa mở mắt.

Cái này... Trịnh Ngôn Khánh càng thêm vui sướng vội vàng nói:

- Đại chuy gia gia, đa tạ ông.

- Hắc hắc, ta đã nói rồi mà!

Hùng Đại Chuy toét miệng cười:

- Khánh oa nhi nhất định sẽ thích, lão hổ ca ông nên chịu thua đi.

Vương Chính ở bên cạnh cười ha hả khẽ gật nhẹ đầu.

Hùng Đại Chuy nói một chút về cách nuôi chó ngao sau đó cùng Trịnh Thế An và Vương Chính hai người tiến vào trong trúc lâu.

Ngôn Khánh ôm hai con Thương Sư tử này, trong lòng rạo rực chạy về nơi ở của mình.

Hắn bảo Mao Nha chuẩn bị một chút đệm giường, khí trời đang dần chuyển sang lạnh, không thể để tiểu Ngao bị rét

- Tiểu nha, về sau hai con chó ngao này ngươi cần phải chiếu cố giúp ta.

Mao Nha liên tục gật đầu:

- Thiếu gia yên tâm, tiểu nữ nhất định sẽ chăm sóc cho chúng thật tốt.

Trịnh Ngôn Khánh cười ha hả nhìn hai con tiểu ngao trong ổ, đột nhiên vươn tay, vỗ vỗ con thương sư tử lớn hơn rồi nói:

- Ngươi gọi là Tứ Yêu, là ca ca, còn ngươi gọi là Tứ Nhãn, là đệ đệ.

Trong truyền thuyết, hai con lang thần cũng chính là chó ngao bốn mắt.

Trịnh Ngôn Khánh thấy vậy cũng hơi thú vị.

Hắn đứng người lên đang chuẩn bị rời khỏi thì đã thấy Mao Nha ở bên cạnh lắp bắp khuôn mặt đỏ bừng, tựa hồ như muốn nói ra suy nghĩ của mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK