• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

9

Rất nhanh buổi tuyển chọn của Giang Ích sắp tới rồi, chúng tôi đã lên kế hoạch cẩn thận. Ở vòng loại, chúng tôi sẽ hát dân ca và ở vòng bán kết sẽ hát một bài hát cổ điển khó. Tuy rằng không thể tiến xa hơn nhưng ít nhất có thể thu hút được một số lượng truy cập.

“Xin chào mọi người, tôi đã tốt nghiệp ở trường đại học Berkeley……”

“Từ nhỏ tôi đã rất yêu thích ca hát, tôi mơ ước……”

“Gia đình tôi rất nghèo, từ nhỏ bố mẹ tôi đã nói……”

……

Các thí sinh lần lượt bước lên sân khấu, có người cảm giác vượt trội nhưng có người rất tệ.

“Cậu đang lo lắng à? Đây là buổi phát sóng trực tiếp.” Tôi nhìn anh.

Anh đang đeo cây đàn guitar trên lưng, mặc một bộ trang phục thời thượng, kết hợp với mái tóc màu xanh lá cây của anh trông rất đẹp trai.

Anh bất chợt đứng dậy ôm tôi:

“Chị gái à, yên tâm đi.”

Tôi khẽ cười và vỗ nhẹ sau lưng anh:

“Hãy nhớ kỹ buổi biểu diễn đầu tiên của cậu trên sân khấu, sau này sẽ tốt hơn.”

Không biết vì sao, tôi cảm thấy lần này tôi đã chọn đúng người.

Giang Ích lên sân khấu. Anh bình tĩnh cầm đàn guitar lên và từ từ mở miệng hát.

m thanh âm trong trẻo sáng ngời, trầm thấp và từ tính.



Tôi nhìn lướt qua hàng rào chắn.

“A a a em trai nhỏ này cũng thật là đẹp trai!”

“Hát hay quá, lỗ tai tôi mang thai mất.”

“Đoán chừng, anh ấy chính là người nổi tiếng tiếp theo.”

“Không tiến lên được thì không thể chấp nhận được.”

Sau khi bài hát kết thúc, người dẫn chương trình bước lên sân khấu.

“Xin mời bạn thí sinh này giới thiệu một chút về bản thân mình đi.”

Anh bình tĩnh nói: “Giang Ích.”

Người dẫn chương trình: “???”

Vậy là xong rồi ư?

Người xem: “Tôi thật buồn cười ha ha ha.”

Người dẫn chương trình: “Chà, tôi nghĩ Giang Ích còn rất trẻ nhưng mà khả năng ca hát của anh ấy khá tốt, không biết là anh tốt nghiệp trường nào vậy?”

Giang Ích: “Trường trung học trực thuộc trường đại học sư phạm.”

Người dẫn chương trình: “……”

Người xem: “Phốc ha ha ha, hay cho một trường trung học trực thuộc trường đại học sư phạm.”

Người dẫn chương trình: “Vậy, đại học thì sao?”

Giang Ích: “Tôi học ở đó hai năm nhưng bởi vì đánh nhau nên bị đuổi ra khỏi trường.”



Người xem: “Tôi tàn nhẫn nên bản thân cũng tự bôi đen.”

Người dẫn chương trình: “Ồ, vậy tại sao bạn lại lựa chọn đến với sân khấu này?”

Giang Ích: “À, nói ra thì rất dài, tôi cũng bị lừa đến đây, vốn là muốn theo đuổi một chị gái.”

Người xem: “Tiểu chó săn thích chị gái!!!”

Người dẫn chương trình: “Chà, vậy cậu đã theo đuổi được chưa?”

Giang Ích: “Chưa.”

Người xem: “Yêu quá, tôi rất thích cậu bạn kiêu ngạo này.”

Người dẫn chương trình ngạc nhiên và vội vàng dẫn manh mối đến chỗ ban giám khảo.

“Không biết thầy Lương Hựu An có muốn hỏi điều gì không?”

Lương Hựu An từ từ mở miệng nói:

“Giang Ích, cậu cảm thấy sân khấu này như thế nào?”

Giang Ích gật đầu ý bảo tốt.

“Ồ, tôi cảm thấy âm thanh của microphone khá hay.”

Lương Hựu An mỉm cười và ấn nút thông qua.

“Được, vậy chúng ta hẹn gặp lại nhau ở vòng thi bán kết.”

Cùng lúc đó ba vị ban giám khảo còn lại đều cho thông qua.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK