Mục lục
Bạn Gì Đó Ơi, Chúng Ta Là Vợ Chồng Hả - Phương Bảo Vy (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Những ngày khám bệnh sau, Bảo Vy không thấy Ưng Túc vác mặt đến bệnh viện nữa. Cô nghĩ là chắc hắn đã nghe lời cô khuyên đi tìm người làm con tim của hắn không yên ổn rồi. Như vậy cũng tốt, ít nhất hắn cũng không làm phiền cô nữa. Tự nhiên nghĩ đến đây tim cô hơi nhói một chút. Hít một hơi dài, Bảo Vy tự nhủ: “Ở chung với một người mà bên cạnh có nhiều đàn bà quá thì làm sao an ổn được. Bảo Vy à, mày làm bác sĩ không muốn, lại muốn đóng phim “cung đấu” sao. Hơn nữa, anh ta cũng không thích mày, mày muốn đấu cái gì?”

Bảo Vy đứng khoanh tay tựa vai vào cửa sổ dài sát đất ở phòng bếp, chiếc váy ngắn thi thoảng vì gió thổi mà phe phẩy nhẹ nhàng. Mặt trời đang dần ngả về chiều, những táng cây xanh mát trong vườn phút chốc khoác áo vàng rực rỡ nhưng trong lòng cô thì lại man mác nỗi buồn.

Mấy hôm trước cô gọi điện về nhà, nghe Bảo Hân nói ba mẹ của Ưng Túc lại gửi quà cho gia đình cô, còn cho Bảo Hân tiền đi du học.


“Chị hai à, em không có nói với ba mẹ chuyện chị đã ly hôn với anh “Ưng nghiện hút” cho nên ba mẹ cũng không từ chối quà của nhà bác Phan. Nhưng mà chuyến đi du học này em không muốn nhận. Anh ta đối xử với chị như vậy thì em chỉ muốn đánh chết anh ta thôi. Hoàn toàn không muốn có quan hệ gì với anh ta cả.”

Bảo Vy nghe nói cũng rất bất ngờ. “Rõ ràng cô và Ưng Túc đã ly hôn, sao ba mẹ anh ta còn làm như vậy?” Bảo Vy nghĩ đến đây liền thấy mình cũng không phải, đúng ra cũng nên nói với người lớn một tiếng chào tạm biệt. Không nên vì nóng giận với anh ta mà giũ sạch mọi quan hệ với nhà họ Phan như vậy. Bảo Vy nghĩ xong liền đi đến bàn ăn ngay gần đó lấy điện thoại đặt một ngày rảnh để đi thăm hỏi ba mẹ và bà ngoại của Ưng Túc.

Bảo Vy lại nhớ đến lúc gần cúp điện thoại Bảo Hân còn nói một câu: “Chị à, anh “Ưng nghiện hút” đó không đi làm hay sao mà cứ suốt ngày đến bệnh viện tìm chị vậy? Anh ta thực ra muốn cái gì?”

Cô điềm nhiên đáp lại nhưng trong giọng có gì đó cô đơn: “Chắc đến tìm chị Hạ Lê đi ăn cơm. Không tìm được lý do nên giả vờ đi khám bệnh.”

Bảo Hân nghe xong bĩu môi, giọng đầy chê trách: “Đúng là “trai lơ đểu cáng”, “đào hoa thành tính”, người như anh ta không có khái niệm thật lòng đâu chị. Cũng may chị sớm thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Em đang chống mắt lên xem, ai xui xẻo vớ phải người như vậy.”

Bảo Vy không nói gì, chỉ nghĩ vẩn vơ. Tình cảm đầu tiên bao nhiêu năm ôm ấp thì ra kết quả lại vỡ như bong bóng xà phòng. Một chút chua chua nơi khóe mắt nhưng cũng rất nhanh bị gió cuốn đi. Phan Ưng Túc khi trưởng thành hoàn toàn khác xa tưởng tượng của cô, cũng khác xa mẫu người cô yêu thích. Nếu như anh có chút tình cảm với cô thì còn có chuyện để lưu luyến nhưng đằng này ngay cả tư cách để lưu luyến cũng không có. Bảo Hân nói cũng không sai, người như Ưng Túc mà muốn anh ta thật lòng với phụ nữ thì còn khó hơn kêu heo giảm cân.



Lúc này bên ngoài hành lang truyền đến tiếng động khá lớn. Bình thường Bảo Vy hay đi sớm về khuya cũng không hay biết hàng xóm làm việc gì nhưng chưa bao giờ ồn đến mức vọng vào nhà cô. Tiếng ồn cắt ngang dòng suy nghĩ của Bảo Vy, cô liền đi ra mở cửa, ló đầu nhìn ra bên ngoài ngó nghiêng đôi chút.

--------------------------

Hi các tình yêu của Hạc Giấy!

Nếu các bạn thích bộ truyện mới này của mình thì mình cũng mong các bạn ủng hộ cho bộ truyện Thiên Kim Bạc Tỉ và Chị Vợ, Anh Yêu Em của mình. Những bộ truyện mình viết đều có liên quan với nhau và chắc chắn sẽ không làm các bạn thất vọng á.

http://santruyen.com/thien-kim-bac-ti.html


http://santruyen.com/chi-vo-anh-yeu-em-h.html


Còn Đây là link Facebook của mình. Hoan nghênh chào đón các bạn đến thăm


https://www.facebook.com/pg/papercrane181/posts/?ref=page_internal


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Đừng quên cho mình biết bạn thích truyện của mình nhé! Một lần nữa xin cảm ơn các bạn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK