• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 6: Loại người tàn nhẫn
Lão Đại nhất thời hoảng sợ, gã tung hoành nhiều năm, chưa bao giờ gặp được người hung hãn như vậy!
Gã đó có dự cảm chẳng lành, muốn bắn chết Trần Phong bằng một phát nữa, nhưng lại nhìn thấy Trân Phong cầm con dao găm đang ghim trong cơ thế tên đầu hói, kéo gã đến chắn trước mặt, khiến Lão Đại không thế ra tay được.
“Tao giết mày!”
Nhìn thấy hình huống này, Lão Nhị vung dao găm của mình lên, tấn công Trần Phong từ bên trái!
Trần Phong hơi nghiêng đầu, đôi mắt hẹp dài lóe lên ánh sáng lạnh lùng, hắn rút con dao găm từ trên vai tên đầu hói ra, dùng tổc độ nhanh như chớp cắt đứt cố tay đang cầm dao của Lão Nhị!
“A!”
Lão Nhị bị đau, con dao rơi xuống đất, gã còn chưa kịp phản ứng thì Trần Phong đã đá thật mạnh vào bụng gã.
Một cơ thế nặng trên dưới một trăm năm mươi cân lập tức bay xa hai mét!
Lão Nhị cảm thấy bụng quặn đau, suýt chút nữa bất tỉnh, quỳ rạp trên mặt đất, không thế nhúc nhích được!
“Chết tiệt!”
Lão Đại lập tức trở nên nóng nảy, động tác của Trần Phong gọn gàng lưu loát, vẫn luôn dùng cơ thể đầu hói để che chắn, không cho gã cơ hội ra tay.
“Đi cho tao!”
Nhân cơ hội này, Trần Phong lại đá vào bụng Lão Tam, khiến Lão Tam đầu hói bay về phía Lão Đại.
Mà hắn cũng cúi người xuống, đi theo tên đầu hói, nhanh chóng tấn công Lão Đại!
“Đi chết đi!”
Trong cơn hoảng loạn, Lão Đại nố hai phát súng.
Nhưng không có phát nào có thế đả thương được Trần Phong, phát súng thứ hai ngược lại còn bắn trúng đùi tên đầu hói!
“A~”
Lão Tam đầu hói đau đớn hét lên, trên đùi thủng một lỗ máu!
“Trò chơi kết thúc!”
Lúc Lão Đại còn muốn bắn phát thứ ba thì phát hiện cánh tay của gã đã bị Trần Phong nắm chặt, không thế cử động được.
Mà muốn nổ súng cũng không thể, bởi vì cò súng đã bị ngón tay Trần Phong chặn lại.
Lão Đại quá sợ hãi, mồ hôi lạnh đổ ròng ròng.
“Người anh em, có chuyện gì thì từ từ nói!”
Lão Đại không dám cử động nữa, thái độ lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ.
Gã dám nói người đàn ông này chính là người đáng sợ nhất mà gã từng gặp kể từ khi lăn lộn trong xã hội đến nay!
“Cái này thì phải xem thái độ bà chủ của tôi đã, dù sao thì bây giờ tôi cũng chỉ làm thuê!” Trần Phong mỉm cười quay đầu nhìn người đẹp, lúc này người đẹp đã sợ ngây người.
Đây là lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy người có thế né được đạn, đây còn là con người sao?
Cô ấy bất ngờ đến mức không thể nói nên lời, nhưng trong lòng người đẹp lúc này cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và vui mừng, bởi vì hiện tại cô ấy đã an toàn.
“Bà chủ của tôi, xử lý bọn họ thế nào đây, muốn thả thì cô gật đầu, đánh tàn phế thì cô lắc đầu!” Trần Phong giao quyền quyết định cho người đẹp.
Ánh mắt người đẹp quét qua ba tên tội phạm, cơn tức giận bừng lên, cô ấy lập tức liều mạng lắc đầu.
“Được!”
Trần Phong quay người lại, nhìn vẻ mặt sợ hãi của Lão Đại, dùng một lực bẻ gãy cổ tay cầm súng của Lão Đại.
Sau đó, hắn dùng cùi chỏ giã mạnh vào cổ Lão Đại khiến tên này ngã xuống đất, không đứng dậy nối.
“Loại như các người mà cũng học người khác bắt cóc, thật nực cười!”
Trần Phong cười khinh thường, cầm dao găm trong tay, trực tiếp đâm vào tay trái của Lão Đại, đóng đinh xuống sàn gỗ!
“A~”
Tiếng thét như lợn bị chọc tiết lập tức vang lên.
Sau khi hạ gục Lão Đại, Trần Phong vẫn không bỏ qua, ánh mắt nhìn về phía Lão Tam đầu hói!
“Mày muốn làm một cô gái, cũng phải hỏi người ta có đồng ý hay không, có biết cái gì gọi là đôi bên tình nguyện không?” Trân Phong hỏi.
“Thả tôi đi, tôi không dám nữa!”
Lão Tam đầu hói ôm vai trái, ngồi dưới đất, đau đớn trượt về phía sau.
Trần Phong nheo mắt lại, đá vào giữa hai
chân của Lão Tam đầu hói.
Cú đá này rất mạnh, trực tiếp đá văng Lão Tam ra xa hơn mét, cơn đau đớn đó khiến Lão Tam bất tỉnh ngay lập tức.
Trần Phong quay đầu lại nhìn Lão Nhị!
Lão Nhị quỳ rạp dưới đất, run rấy, hoàn toàn không dám nhìn Trần Phong!
Trần Phong trước mắt hoàn toàn không phải người, mà là ác ma!
“Nói mày khó coi, mày còn không thừa nhận!”
Trần Phong chậm rãi đi về phía Lão Nhị, giơ chân phải giẫm lên đầu Lão Nhị!
“Tôi xấu, tôi xấu!” Lão Nhị tuyệt vọng kêu lên!
“Là khó coi!”
Ánh mắt Trần Phong lạnh lùng, sau đó chân phải dùng sức đạp xuống.
Chỉ nghe một tiếng “rắc” vang lên, sàn nhà dưới đầu Lão Nhị bỗng nhiên nứt ra.
Một vũng máu từ dưới đầu gã chậm rãi lan ra.
Người đẹp nhìn mọi thứ trước mặt, vô cùng sợ hãi!
Người đàn ông trước mặt thật sự chẳng khác nào kẻ điên, hoặc chính là một con quỷ đến
từ địa ngục, còn đáng sợ hơn cả ba tên bắt cóc.
Cồ ấy không biết biệt danh của người đàn ông trước mặt vốn đã là Kẻ Điên.
Làm chuyện gì cũng dựa vào sở thích tâm trạng, thủ đoạn đổi với kẻ thù vẫn luôn tàn nhân, không hề nương tay!
“Được rồi, nhiệm vụ hoàn thành!”
Sau khi xử lý xong ba kẻ bắt cóc, sát khí trên mặt Trần Phong mới biến mất, thay vào đó là nụ cười bất cần đời.
Hấn bước đến chỗ người đẹp, cởi trói cho cô ấy, lấy chiếc tất ra khỏi miệng cô ấy.
Ngay khi chiếc tất được lấy ra, người đẹp đã lao vào vòng tay của Trần Phong bật khóc nức nở.
“Được rồi, đừng bôi nước mũi nước mắt lên người tôi!”
Trần Phong chán ghét đẩy người đẹp ra, sau đó vô cùng thích thú nhìn một vùng trắng như tuyết kia, trong lòng khen ngợi, quả nhiên vừa trắng vừa lớn.
“Được rồi, năm trăm tệ, thanh toán xong tôi sẽ rời đi!”
Trần Phong đặt súng vào tay người đẹp, làm động tác đưa tay ra không biết xấu hổ.
“Anh là loại đàn ông gì vậy? Không biết thương hoa tiếc ngọc sao? Lúc này an ủi tôi một chút sẽ chết sao?”
Người đẹp cầm súng, tay run lên, vô cùng oán hận nhìn Trần Phong!
Người đàn ông trước mặt tuy đáng sợ nhưng lại khiến cô ấy cảm thấy an tâm!
“Thương hoa tiếc ngọc có thể ăn thay cơm sao? Nhanh lên, thanh toán xong rồi đi, đừng nghĩ đến chuyện quỵt tiền!” Trần Phong vẫn bất động, lại duỗi tay ra.
“Tôi đưa anh là được chứ gì!”
Người đẹp rút ví từ đầu giường ra, lấy ra vài tờ tiền có giá trị hàng trăm rồi ném về phía Trần Phong.
Trần Phong không lấy nhiều, cầm lên năm tờ rồi mỉm cười phất tay: “Đi nhé, hoan nghênh lần sau lại ủng hộ!”
Người đẹp sửng sốt, mắng lớn: “Anh quay lại cho tôi, anh đi rồi tôi biết phải làm sao?”
Trên mặt đất còn có ba người máu me đầm đìa.
Trần Phong châm một điếu thuốc, rít một hơi: “Gọi báo cảnh sát đi, chuyện này còn cần tôi dạy cỏ hả? Hai người đã bất tỉnh, không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sẽ không tỉnh lại trong chốc lát, cũng đã bị phế nửa đời sau, nếu cô sợ thì cứ trực tiếp dùng súng trong tay cô bắn bọn họ, tôi đảm bảo như thế được coi là hành động tự vệ chính đáng, sẽ không vi phạm pháp luật!”
Trần Phong mỉm cười với người đẹp một cái, rồi biến mất ngoài cửa!
“Này, này, anh quay lại cho tôi!”
Người đẹp siết chặt khấu súng, khóc lớn, liếc nhìn ba người đàn ông đẫm máu trên mặt đất, hoảng sợ nhấc điện thoại di động trên đầu giường lên bấm số 110.
Đồng thời cũng mắng Trần Phong trong lòng một trăm lần!
Sau khi đi xuống lầu, Trần Phong nhìn màn đêm đen tối, khói ở khóe miệng bốc lên.
Sau khi trải qua một trận chiến đẫm máu, hắn giấu đi công lao và danh vọng, trên cơ thể không một giọt máu, quân áo cũng không bẩn, quả thật rất biến thái!
Nhưng đối với hắn mà nói đây chỉ là chuyện bình thường, dù sao đánh nhau hay thậm chí là giết người, cũng đều là những chuyện rất nghệ thuật.
Muốn khiến người hắn dính máu, cũng phải là hạng ba trở lên!
Hắn thở dài, lấy điện thoại di động ra, bấm một số đặc biệt.
“Alo, tôi là Trần Phong, tôi vừa giải quyết một vụ bắt cóc ở phòng 3202, khu số 3, tòa nhà số 3, khu dân cư Lâm Nghiệp. Tôi không hy vọng sau này cảnh sát sẽ đến làm phiền tôi. Đúng rồi, sau khi thấm vấn ra thân phận của ba tên bắt cóc thì gửi cho tôi!”
Nói xong, hắn cúp máy!
Tuy rằng chuyện này xảy ra ngẫu nhiên, nhưng Trần Phong không thích dây dưa với chuyện gì!
Hắn không sợ bị trả thù, mà sợ rắc rối.
Hơn nữa, dựa theo hành vi phạm tội của ba tên tội phạm ngày hôm nay, và cả những vụ giết người trước đây, nói không chừng không thể ra khỏi tù.
Điều hắn đang nghĩ lúc này chính là, có lẽ ba người này không phải nối lòng tham bắt cóc người đẹp đó đột xuất, mà là bị người khác sai khiến, bằng không cũng sẽ không nói tới chuyện đưa người đẹp ra ngoài lấy tiền.
Nếu phía sau còn có liên quan, vậy thì tất nhiên sẽ có rất nhiều rắc rối!
Nói tới đây, thân phận của người đẹp này cũng không hề đơn giản, ít nhất cũng chắc chắn
không phải một nhân viên làm công đơn giản như vậy!
“Có dáng vẻ xinh đẹp đôi khi cũng là một loại tội lỗi!”
Trần Phong âm thầm lắc đầu, ở một thành phố đầy dục vọng thế này, người đẹp chính là nquyên nhân thườnq xuyên dẫn đến xunq đột.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK