Mục lục
Thánh Thể Bất Phàm - Diệp Phong (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vừa dứt lời, Tiêu Y Nhân vừa bước vào nhà hàng với nụ cười duyên dáng.

Khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Y Nhân, Tô Khuynh Thành liền cảm thấy không ổn!

"Tiêu Y Nhân!?"

Tại sao kẻ thù không đội trời chung với mình lại đến đây?

Tiêu Y Nhân nhìn Tô Khuynh Thành, nở nụ cười có chút khiêu khích nói: "Hi, lâu rồi không gặp."

Tô Khuynh Thành mặt đỏ tía tai chỉ vào Tiêu Y Nhân hỏi: "Cô... sao cô lại đến đây?"

“Cô có thể đến, tại sao tôi lại không thể?” Tiêu Y Nhân cười tươi đáp lại.

Diệp Phong không khỏi giật mình, nhất thời trở nên bối rối. Giống như buổi sáng, hai người vừa gặp mặt đã đầy mùi thuốc súng.

Tô Khuynh Thành tức giận nói: “Tôi mời anh Phong ăn cơm, cô đi cùng làm gì?”

Tiêu Y Nhân cười ha ha nói: "Cô đoán xem, đoán xem tại sao tôi lại đến đây."

“Cô…” Đôi mắt đẹp của Tô Khuynh Thành sửng sốt: “Là Diệp Phong dẫn cô tới đây à?”

"Đương nhiên rồi, ngoại trừ anh Phong còn có ai có thể đưa tôi tới đây?" Tiêu Y Nhân nở nụ cười vô cùng quyến rũ.

"Anh Phong, anh!"

Hai má Tô Khuynh Thành đỏ bừng, cô hoàn toàn không ngờ mới nửa ngày không gặp Diệp Phong, hắn đã bị yêu tinh Tiêu Y Nhân quyến rũ.

Cô hung dữ trừng mắt nhìn Diệp Phong, nói: "Anh Phong, hai chúng ta ăn cơm, sao anh lại dẫn hồ ly tinh tới đây?"

Diệp Phong mặt đầy vô tội nói: "Em cũng không nói không thể mang người khác tới."

Tô Khuynh Thành mặt đỏ tía tai không nói nên lời.

Lúc này, Tiêu Y Nhân tiến lên một bước đầy, nắm lấy cánh tay Diệp Phong, cười duyên dáng nói: "Chồng ơi, mặc kệ cô ta, chúng ta ngồi xuống trước đi."

"Ôi..." . Ngôn Tình Xuyên Không

Diệp Phong còn chưa kịp nói gì đã bị Tiêu Y Nhân kéo tới chỗ ngồi của mình.

Mắt Tô Khuynh Thành mở to, đứng chết lặng tại chỗ.

Chồng ư?

Tiêu Y Nhân lại còn gọi Diệp Phong là chồng ư? Rõ ràng là hồ ly tinh này cố ý nói cho mình nghe!

Nghĩ đến đây, Tô Khuynh Thành tức giận giậm chân, nghiến răng nghiến lợi và đi theo!

Tiêu Y Nhân nắm lấy cánh tay Diệp Phong, gọi đầy quyến rũ: "Chồng ơi, hai chúng ta ngồi đây nhé?"

"Được."

Diệp Phong gật đầu, nhưng hắn còn chưa kịp ngồi xuống, Tô Khuynh Thành đã đi tới trước mặt, vội vàng nói:

"Anh Phong, ở đây không thoải mái, anh ngồi đây với em đi."

Nói xong, Tô Khuynh Thành nắm lấy cánh tay Diệp Phong, kéo hắn về phía mình.

Tiêu Y Nhân trừng mắt nhìn Tô Khuynh Thành: “Khuynh Thành, cô muốn làm gì?”

Tô Khuynh Thành cười nói: "Không muốn làm gì cả? Ở chỗ tôi phong cảnh đẹp hơn, anh Phong ngồi ở đó cũng thoải mái hơn."

"Xì, đừng tưởng rằng chị đây không biết trong lòng cô đang nghĩ gì."

“Hừ.” Tô Khuynh Thành cũng hừ lạnh một tiếng: “Cô nói cứ như mình không có ý đồ gì không bằng.”

Tô Khuynh Thành cũng không chịu thua kém chút nào: “Từ nhỏ đến lớn, cái gì cô cũng tranh giành với tôi, bây giờ đến đàn ông cũng tranh giành, Tiểu Y Nhân, đúng là chỉ có cô thôi.”

"Ai nói Diệp Phong là người đàn ông của cô?!"

Tô Khuynh Thành mở to mắt, nói: "Tôi là vị hôn thê của anh Phong!"

Tiêu Y Nhân nghiến răng nghiến lợi nói: “Chị đây cũng vậy!”

Không khí tràn ngập mùi thuốc súng nồng nặc.

Diệp Phong bị kẹt ở giữa, vẻ mặt lúng túng nói: "Tôi nói này, hai người có thể ăn trước được không? Tôi đói rồi."

Tô Khuynh Thành đồng ý: "Được, chúng ta ngồi xuống ăn cơm trước đã!"

"Nào, anh Phong, ngồi đây với em!"

"Không được, anh Phong phải ngồi đây với em!"

Hai người giằng co, không ai chịu nhượng bộ.

Diệp Phong hoàn toàn bối rối, hắn xoa xoa lông mày nói: "Đừng tranh cãi nữa, hai người ngồi chung một chỗ, tôi ngồi một mình phía đối diện, như vậy được rồi chứ?"

Tô Khuynh Thành và Tiêu Y Nhân nhìn nhau, lúc này họ mới bằng lòng.

Sau đó hai người phụ nữ ngồi xuống, hai cánh tay trắng như tuyết khoanh trước ngực, không ai thèm nhìn đối phương.

Diệp Phong ho khan hai tiếng, nói: "E hèm, gọi món nào!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK