Mục lục
Sủng vợ lên trời (Full 414 chap) – Đường Ngọc Sở – Truyện ngôn tình hay nhất 2020
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 152: NGƯỜI ĐÀN BÀ LÒNG LANG DẠ SÓI

“Có em ở bên cạnh, anh không cảm
thấy mệt mỏi.”

Giống như là đè nén cảm xúc mãnh
liệt của bản thân, mà giọng của anh hơi
khàn đi.

Đường Ngọc Sở mím môi, dùng tay kia
ôm chặt ngực, nơi đó hơi đau xót, con
ngươi xinh đẹp bắt đầu ngấn nước, xinh
đẹp động lòng người.

“Em đừng nhìn anh như vậy, anh sợ sẽ
không khống chế được mất.”

Lục Triều Dương cười, nửa đùa nửa
thật nói.

Nếu như bây giờ không thích hợp, anh
đã ôm cô vào trong ngực từ lâu, rôi sau
đó hung hăng hôn đôi môi mềm mại của
cô.

Nghe vậy, Đường Ngọc Sở nhướng
mày, đáy mắt lóe lên một tia xảo quyệt.

Sau đó, cô bỗng nhiên đến gân Lục

Triều Dương, rồi sau đó hôn lên môi anh.

Tròng mắt đen lóe lên ánh sáng u ám,
tay ôm lấy eo cô, đổi từ bị động sang làm
chủ động, đầu lưỡi trong chớp mắt đã
cướp đi lý trí của cô.

Cô ngượng ngùng đáp lại anh, mang
theo tình cảm của bản thân.

Miệng lưỡi quấn vào nhau, không khí
xung quanh dần trở nên mê muội, đang
trên đà mất kiểm soát.

Khi lý trí của anh vẫn còn tỉnh táo, Lục
Triều Dương miễn cưỡng rời khỏi môi của
cô, nhìn đôi môi ướt át mà xinh đẹp của
cô, ánh mắt sâu thắm.
Dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve môi
cô, môi mỏng khế mở: “Hôm nay về nhà sớm.

Đường Ngọc Sở nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

Hai người vuốt ve an úi một lúc, anh ấy
mới rời đi.

Mà sau khi Lục Triều Dương rời đi
không lâu, Triệu Uyển Nhan và Cố Ngọc

Lam cùng nhau đi đến.

Đường Ngọc Sở đang ở trong phòng
tắm xả nước, tiếng nước chảy khiến cho
cô không nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

Đến khi cô tắt vòi nước đi, mới bất ngờ
nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài.

“Ngọc Lam, ba con thật sự sẽ không
tỉnh lại sao?”

Là giọng nóic ủa Triệu Uyển Nhan

“Mẹ, mẹ yên tâm đi, cả đời này ông ấy
sẽ không tỉnh lại được đâu.”

Trong giọng nói của Cố Ngọc Lam lại
hơi ác độc.

“Vậy không có lỡ như lỡ như chứ?”
Triệu Uyển Nhan vẫn không yên tâm, lão
già chết tiệt kia mà tỉnh lại. Tập đoàn
Đường thị kia sẽ trở vê tay ông và con

nhóc chết tiệt Đường Ngọc Sở kia sao.

“Lỡ như ?” Cố Ngọc Lam cười nhạt: “
Nếu thật sự có lỡ như , con cũng sẽ không
để cho nó xảy ra đâu.”

Thật vất vả mới lấy được Đường thị
vào tay, cô ta tuyệt đối sẽ không để cho
việc ngoài ý muốn xảy ra đâu.
Đường thị, cô nhất định phải có được.

“Vậy thì tốt.” Triệu Uyển Nhan thở phào
nhẹ nhõm, sau đó chuyển đề tài: “ Gần
đây mấy tên giám đốc của Đường thị thế
nào rồi? Vẫn là có chết cũng không thèm
mở miệng sao?”

“Ngoại trừ mấy lão già cứng đầu theo
phe Đường Tùng, những người khác đều
đồng ý ủng hộ chúng ta.”

“Không cần phải để ý đến mấy tên
ngoan cố kia, dù sao thì trên tay con cũng
có cố phần của Đường Tủng, cộng thêm
sự ủng hộ của những người khác, vị trí
chủ tịch con ngồi chắc rồi.”

“Như vậy thì con cũng có thể thuận lợi
để gả vào nhà họ Bùi rồi.”

Đối với Cố Ngọc Lam mà nói, cô thật
ra là để ý đến vị trí mợ chủ của nhà họ

Bùi.

Nếu không cô cũng sẽ không tìm mọi
cách mà cướp Bùi Hằng Phúc từ tay của
Đường Ngọc Sở.

Rất nhanh, cô sẽ trở thành người nắm
quyền của tập đoàn Đường Thị, cũng sẽ
trở thành mợ chủ của nhà họ Bùi.

Chỉ cần cô liên tục leo lên, mới có thể
hung hang giẫm Đường Ngọc Sở ở dưới
chân.

Nghe hai mẹ con kia đắc ý đối thoại ở
ngoài cửa, Đường Ngọc Sở oán hận cắn
răng, quả nhiên là do chuyện tốt mà bọn
họ làm rai

Trước đây, cô vẫn còn thắc mắc là tại
sao tự nhiên đang êm đẹp Đường thị lại
sắn sàng chỉ tiền cho tập đoàn Bùi thị.

Bây giờ cuối cùng cũng biết là do ai
đang giở trò quỳ.

Đó là giang sơn mà cha cô đã cực khổ

xây dựng, cô tuyệt đối sẽ không cho phép
người nào có ý đồ xấu với nó.

Cô cũng không ra ngoài mà đối chất
với hai mẹ con Triệu Uyển Nhan, mà là
chờ bọn họ rời đi thì mới ra ngoài.

Tới trước giường bệnh, cô đưa mắt
nhìn gương mặt già nua tiểu tụy của cha,

nở nụ cười giễu cợt trên môi: “Ba, người
nghe thấy chưa? Ba đối xử với bọn họ thật
lòng, mà sau lưng bọn họ lại tính toán với
ba.”

Cô thấy bất công với cha, mím môi, nói
tiếp: “Ba, con sẽ không để Đường thị rơi
vào trong tay của bọn họ đâu, con sẽ thay
ba và mẹ bảo vệ Đường thị thật tốt.”

Cô kiên định nhìn cha một lúc, sau đó
mới xoay người rời đi.

Lúc nàng xoay người ra ngoài, một
giọt nước mắt từ khóe mắt của cha
Đường rơi xuống, trong phòng yên tĩnh trở
lại, chỉ còn lại tiếng “tích tích” của máy
theo dõi nhịp tim.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Đường
Ngọc Sở đến Đường thị.

Tại quầy tiếp tân, cô bị người khác
chặn lại.

“Vị tiểu thư này, không biết đã hẹn
trước chưa?”

Kể từ khi quan hệ với cha trở nên xấu

đi, cô gần như là chưa từng tới Đường thị.
Cho nên ở quầy tiếp tân không ai biết cô
cũng là bình thường.

“Tôi không có hẹn trước. ˆ Đường Ngọc
Sở thành thật trả lời.

“Vậy thì ngài không thể vào trong
được” Vị tiểu thư xinh đẹp ở quầy tiếp tân
lễ phép cười.

Đường Ngọc Sở nhướn mày: “ Tôi là
con gái của Đường chủ tịch, Đường Ngọc
Sở.

Cô nói thân phận của mình xong, cô
gái đầu tiên là sửng sốt, sau đó nhẹ
nhàng nói: “Thật xin lỗi, cho dù cô là ai,
không có hẹn trước cũng không thể vào
trong được..

“Cô đến làm từ khi nào vậy?”
Đường Ngọc Sở đột nhiên hỏi.

Cô ta ngẩn ra: “ Nửa cuối của năm
ngoái.”

Đó là thời điểm ba đến làm.

Đường Ngọc Sở cười với cô: “Tôi thay
ba tôi cảm thấy thật kiêu ngạo khi mà có

nhân viên tận tâm với công việc như vậy.”

Cô gái không nhịn được mà cười lên,
không còn là nụ cười lễ phép mà là phát
ra từ nội tâm.

“Cô thật sự là con gái của chủ tịch
sao?” Cô gái nghi ngờ hỏi.

Bởi vì trong nhận thức của cô, con nhà
có tiền, đều luôn khinh thường người
khác

Làm sao có thể hiền lành như vậy.

Đường Ngọc Sở biết suy nghĩ của cô,
khẽ mỉm cười: “ Ừ. Tôi thật sự là con gái

của ba.”
“Vậy ngài cùng với vị tiểu thư ở trên
tầng là chị em?” Cô gái lại hỏi.

Trên tầng? Đường Ngọc Sở nhướn
màu, dò xét hỏi: “Cố Ngọc Lam?”

“Đúng, chính là cô ấy. Trên dưới công
ty đều đang đồn rằng cô ấy có thể sẽ là
chủ tịch tiếp theo.”

Cô gái nhìn xung quanh một chút,
không thấy có ai chú ý đến bọn họ bên
này, cô nói bên tai Đường, nhỏ giọng nói:

“Cô ấy rất là kiêu ngạo, mỗi lần tới là giám
đốc trên dưới công ty đều vây quanh cô
ấy, nhìn thấy ai không vừa mắt là sa thải
luôn, hoàn toàn không nể tình người ta và
chủ tịch.”

Vừa nói, Đường Ngọc Sở nhìn thấy
bóng người quen thuộc từ trong thang
máy đi ra.

Cô quay đầu, thấy rõ người kia là ai,
phát hiện đó là người mà cô quen biết.
“Chú Dương.” Cô gọi người đàn ông.
Người đàn ông nghe thấy tiếng, quay
đầu nhìn cô, trong nhát mắt, gương mặt
nặng nề lập tức trở nên sinh động.
“Sở Sở, sao cháu lại ở đây?” Chú
Dương đi nhanh đến trước mặt cô.

“Cháu tới xem một chút.” Đường Ngọc
Sở cười đáp.

Cô chú ý tới công văn ông ta đang
cầm trên tay, hỏi: “Chú Dương đang định
đi ra ngoài sao?”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt chú Dương
biến mất, thở dài: “ Chú đây là đang về

nhà ăn cơm.”

Giọng nói của ông ta hơi không cam
lòng và không biết làm sao.

“Giám đốc Dương, ngại bị sa thải sao?”
Cô gái ở quầy tiếp tân kinh ngạc.

Ai cũng biết rằng giám đốc Dương từ
hồi còn trẻ vẫn luôn đi bên cạnh chủ tịch,
cùng chủ tịch tình cảm cũng không tệ.

“Chú Dương, là Cố Ngọc Lam đuổi chú
sao?”

“Đúng vậy, trừ cô ta ra thì còn ai vào
đây chứ?” Chú Dương tức giận: “Cháu nói
xem, chủ tịch vẫn luôn khỏe mạnh như
vậy, sao tự nhiên lại đổ bệnh chứ? Coi như
đổ bệnh cũng không nên giao công ty cho
loại người như vậy, chẳng phải ngài ấy còn
có đứa con gái này hay sao? Sao lại hồ đồ
như vậy chứ?”

Nhìn chú Dương lắc đầu than thở,
dáng vẻ tức giận, trong lòng Đường Ngọc
Sở cũng rất không dễ chịu, đồng thời
trong lòng nàng xuất hiện một suy nghĩ
kiên định.

Tập đoàn Đường thị, cô tuyệt đối sẽ

không để nó rơi vào trong tay của Cố

Ngọc Lam.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK