Mục lục
Van Anh Nhẹ Nhàng Giúp Tôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bộ đồ Tây màu đen cắt xén vô cùng thích hợp, ôm gọn thân hình cao ngất của anh, trên khuôn mặt điển trai tản mát ra khí khái anh hùng, con ngươi đen tối lóe ra tia sắc bén không dễ dàng phát giác, thân hình anh to lớn cao ngạo đứng ở trước mặt cô, làm cho cô có cảm giác bị áp bức mạnh mẽ, tổng thể mà nói, người đàn ông này đúng là kỳ dị.

Nhưng không thể phủ nhận, lúc này thoạt nhìn anh càng thêm kiêu ngạo khinh người, khí thế hưng phấn.

Dù rằng người đàn ông trước mắt xem ra rất ưu tú, Hạ Tử Du lại không có chút cảm tình nào với anh ta, rời ánh mắt đi nơi khác, Hạ Tử Du nói lạnh nhạt, “Tôi và anh không hề quen biết. . . . . . Anh chỉ cần nói cho tôi biết, rốt cuộc anh muốn như thế nào?”

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm khẽ nhếch cười, di chuyển đến trước mặt của Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du quay mặt đi, nghĩa là không muốn liếc nhìn anh ta.

Đàm Dịch Khiêm trấn định tinh thần mà nhìn cô, bởi vì cô không quen bị người ta nhìn chằm chằm như vậy nên có vẻ hơi luống cuống, hơn nữa lúc anh đến gần cô lại phát ra hơi thở nam tính và mùi thơm thoang thoảng dễ chịu khiến cho cô nhớ lại đêm đó, gương mặt cô không khỏi đỏ bừng lên.

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm hiện lên ý cười, không hề báo trước đưa tay nhẹ nhàng nâng lên cằm Hạ Tử Du.

Trong khoảnh khắc anh chạm vào cô, cô né tránh như điện giật. Cô giương đôi mắt hung hăng lườm anh, “Tôi về công ty không có nghĩa là tôi phải chịu sự quấy rối cợt nhả của anh, xin anh tự trọng! !”

Đàm Dịch Khiêm thu tay lại, cười nhạt nói, “Cô cần gì phải căng thẳng như vậy, tôi chỉ muốn hỏi cô. . . . . .” Đàm Dịch Khiêm ngừng lại, ánh mắt di chuyển từ trên người Hạ Tử Du xuống hạ thân, cuối cùng nhướng đôi mắt nhìn Hạ Tử Du với vẻ sâu xa, “Còn đau không?” =))

“Cái gì?” Hạ Tử Du nhất thời không hiểu ý, đến khi ý thức được ánh mắt người nào đó vừa mới dừng lại ở hạ thân của cô một giây, cô hiểu ngay lập tức, mặt đỏ bừng trong nháy mắt, “Anh. . . . . . Anh là tên khốn kiếp! !”

“Xin lỗi!” Giọng nói Đàm Dịch Khiêm bỗng nhiên chuyển sang nhu hòa, ánh mắt nhìn Hạ Tử Du cũng mang theo một chút áy náy, “Đêm đó tôi không thể khống chế bản thân, đối với lần đầu tiên của cô, tôi nên hạn chế mới đúng!”

Hạ Tử Du nhanh chóng dùng đôi tay che lại lỗ tai, “Anh có thể đừng nói nữa không! !”

Đàm Dịch Khiêm không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quan sát Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du không hề hay biết, ánh mắt Đàm Dịch Khiêm quan sát Hạ Tử Du rõ ràng mãnh liệt chấn động lòng người, thế nhưng anh lại không lộ dấu vết.

Hạ Tử Du hít sâu ba hơi liên tục, lúc này mới nâng đôi mắt hơi ửng hồng lên nhìn người đàn ông trước mặt dường như không có chuyện gì xảy ra, nói lạnh nhạt, “Tôi biết rõ, chuyện đã qua cho dù tôi muốn truy cứu cũng không truy cứu được, tôi chỉ muốn trở lại cuộc sống yên tĩnh trước kia của tôi. . . . . . Anh nói cho tôi biết, rốt cuộc anh muốn như thế nào?”

Khóe môi Đàm Dịch Khiêm hơi nhếch lên, môi mỏng hờ hững nói, “Tôi muốn cô làm người phụ nữ của tôi!”

Hạ Tử Du hoảng hốt lùi về sau một bước, cô khó có thể tin nhìn khuôn mặt điển trai hờ hững của Đàm Dịch Khiêm, nghiến răng nghiến lợi nói, “Anh còn có thể vô sỉ hơn nữa không?”

Đàm Dịch Khiêm xoay người, thân hình nghiêm nghị rời đi đến trước tủ rượu tự rót cho mình một ly rượu màu hổ phách, lúc này mới chậm rãi lên tiếng, “Từ nay về sau cô phải tập làm quen với tính cách của tôi!”

Hạ Tử Du hoàn toàn không có hứng thú hỏi xem Đàm Dịch Khiêm ngụ ý tính cách là gì, cô giận dữ trừng mắt nhìn anh, bụng đầy phẫn nộ xoay người bỏ đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK