THỂ LOẠI TRUYỆN
- 1
Thần y trở lại - Ngô Bình (full)
4458442 - 2
Vạn Cổ Thần Đế
3922539 - 3
Sư Tỷ, Xin Giúp Ta Tu Hành
3648363 - 4
- 5
Toàn Chức Pháp Sư
2099870 - 6
Đế Bá
2098952 - 7
- 8
Nhân Đạo Đại Thánh
1711642 - 9
- 10
Yêu Long Cổ Đế
1435340 - Xem Thêm
- 1
- 2
- 3
- 4
- 5
- 6
- 7
- 8
- 9
- 10
- Xem Thêm
kết như shit ý 1 đứa tứ phẩm nho đạo thì lấy tư cách j đòi làm trùm cuối
disconme quả kết cụt đéo thể tả đc, báo trước cho ông nào định nhảy hố thì kết bộ này giống như mắm tôm pha với đường rồi đổ vào nồi rau muống luộc ấy, thử tưởng tượng sẽ biết. cân nhắc trước khi nhảy hố
hên quá. lão phu drop lúc nó đồ thành diệt tộc.
cái kết vớ vẩn, nhân vật cuối cùng cũng chết
Đại háng quá mạnh :)) các nước khác như lũ man di. Không hiểu bọn TQ được nhồi nhét kiến thức thế nào, mà dân chúng nó viết văn nhiều đứa viết ngứa thật. Nâng bi TQ thì thôi, còn coi thường các dân tộc khác. Các vị đạo hữu đọc được tôi cũng thấy phục.
cho mình hỏi chừng nào có phiên ngoại truyện vậy , hóng quá :TTT ,cứ tưởng sẻ có 1 cái kết đẹp ai ngờ đau càng thêm đau :((
Đọc tới đây thấy tào lao mẹ r. Nghĩ ra kế hay mà lại gia nhập phản quốc. Chẳng thà k gia nhập để triều đình bảo vệ còn hơn. Giờ gia nhập thành ra 2 chân. Tác muốn tạo tình tiết nhưng vô lý thế này thì chịu. Thôi đành cáo từ
càng đọc về sau càng nản,
truyên hay nhưng cách viết của tác khó chịu ghê làm tâm tình người đọc tức ghê :TTT
À, thập phẩm - cửu phầm - ... - nhất phẩm. Mới đầu đọc k hiểu level
nhiều cái vô lý ghê trời , hứaTT dc bách tính tâm mà chỉ có 30 vạn đọc sách người bo bo cái miệng còn mấy trăm vạn bách tính đứng nhìn à , còn nữa ko lẻ 30 vạn đọc sách người toàn là kẻ *** à tâm tính kém như vậy cũng là đọc sách người :TTT tác dẫn người đọc hay nhưng nhiều chỗ suy ngẫm lại thấy rất vô lý :TTT suy cho cùng 1 câu truyện này nho giả tâm tính kém nhất mình từng thấy
chép văn mà để cục sạn to đùng a. main minh ý là tri hành hợp nhất, theo như truyện viết là biết cùng làm. ở đột phá bán thánh minh ý là sự do người làm, ngịch thiên mà đi, giống như ý nghĩ lúc thông thiên lập giáo. Đại đạo 50, thiên diễn 49, bỏ chạy 1. Mà lúc minh kinh lại đi chép đạo đức kinh?? hàm nghĩa đạo đức kinh là thuận theo thiên đạo, tự nhiên, vô vi (cái này khá giống với đạo của Chu thánh). Đâu phải cứ nổi tiếng là bê vô đâu, phải hợp lý nữa chứ. 2 cái khái niệm khác nhau rõ ràng mà!
Văn phong của tác cá nhân mình đọc hàng trăm bộ đủ thể loại thì mình nghĩ rất khó thể chê, đặc biệt là vài chương đầu tạo ra 1 cái nhịp điệu vô cùng khẩn trương mọi thứ đều dồn main vào chỗ chết khiến người đọc dễ nhập cảm theo main. bố cục thế giới tràn nhập sắc thái tiên phật yêu ma tà nhọ... 7 thể hệ tu hành khác nhau khiến mình viễn tưởng kết hợp của kiếm lai cùng đại phụng đả canh nhân rất rất chờ mong. thế nhưng mà đọc vài trăm chương thấy tác dần xa vào lối mòn mặc dù nó ko phản cảm như nhiều truyện đánh mặt khác nhưng nhiều thì nó thành nhạt. mà mặc kệ là viết tốt hay dở thì thơ vs văn chỉ có thể đi đạo, đây luôn luôn là điểm trừ cho thể loại này. một thế giới mạnh hay ko ko chỉ xem hạn mức cao nhất mà còn xem ở hạn mức thấp nhất là ntn? người người đều có thể tu luyện ko hệ thống này thì hệ thống khác, ít thì đề cao sức khỏe đầu óc minh mẫn vài lần nhiều thì hủy thiên diệt địa, thế giới như thế thì sức lao động rồi công cụ hay thủ đoạn nhiều vô số kể, ko nói như nào chí ít ăn mặc đi lại sẽ ko phải vấn đề, thế nhưng thế giới này cứ cảm giác nó còn kém phát triển hơn thời phong kiến của chúng ta hàng chục lần, tác bố cục lớn nhưng lại ko thu thập tốt vài trăm chương sau mới bắt đầu nói nhiều hơn về sắc thái tiên hiệp, con đg của main nhìn như khó khăn chập trùng nhưng thật ra nó bằng phẳng vô cùng
sơ hở lớn nhất của truyện là cho main ở ngay trung tâm map khi mới vào truyện. Trung Châu là trung tâm thế giới, Đại Ngụy là trung tâm Trung Châu, Kinh Đô lại là trung tâm Đại Ngụy. Viết như vầy thì khi diệt tầm 3 boss nhỏ, 1 boss lớn là hết cái để viết rồi. Vì hết nhân vật rồi nên có ai thì tác giả cho vào hết cú plot sau cùng, nói thật chứ kẻ đứng sau là Hoa Tinh Vân hay Nữ Đế thì còn có gì đó vui vui chứ nghĩ sao để một thiên địa đại nho đứng sau màn, chỉ huy á thánh, 3000 đại nho, cơ bản là không có khả năng
đường main đi thẳng tắp một đường. không có chút nào là khó khăn, hiểm nguy. Ta đọc Dương Thần, Dịch tử cũng không có đại ngộ như vậy.
lần đầu nghe tiên đạo không bằng nho đạo :))
main có hậu cung ko vậy , vợ main là ai vậy :TTT
Thất Vọng, Vương Triêu Dương lên cấp á thánh mà *** xuẩn ngây thơ, đọc kinh thư làm gì mà không hiểu đạo lý?
Thiết lập quá nát.
Bộ này lừa mấy bạn mới đọc, chứ mấy ông đọc lâu năm phun cho đầy đầu, sạn từa lưa.
đệt!!!!! kết dở ***, có nhìu thứ chưa lm rõ, chỗ HTT là ân sư của đại thánh nhân thì phải có một sự tình cho HTT trở về QK thu đồ r s đấy hoặc nhờ đó HTT thành thánh hoặc.... chớ tự nhiên *** thật....hmmmmm...... or HTT nói câu cuối nếu thêm vài tuyến xảm xúc của người dân nữ đế, .... kỉu bất ngờ í thì ít ra còn trọn vẹn hơn
thất vọng
nhiều truyện viết nho đạo đi vào lối mòn, quá chú trọng tài khí và văn thơ. Ta nhớ khi đọc tam quốc diễn nghĩa. Các kiệt suất, anh tài, yêu nghiệt bik làm thơ, làm luận... chỉ là trò vặt. Gia cát lượng giỏi về mưu tính, binh pháp, bày trận. Cổ Hủ giỏi về độc kế, ly gián. Pháp Chính, Tuân Úc, Tuân Du trọng về nội chính, bàng thống, chu du, quách gia... ai cũng có điểm nhấn, tài riêng, tài trí như yêu. Mấy truyện nho đạo như này, nào là chép văn, tuyệt thế văn thơ, thiên cổ danh từ, trang bức đánh mặt...( tuy truyện này không gây phản cảm, nhưng làm nhiều thành nhạt). Nvp, nd truyện toàn quay quanh main chuyển động. Ban đầu tác có nói về tiên,yêu, ma,phật, võ, tà, nho,... kha khá hệ thống tu luyện, còn có nói về Đông, Nam, Tây, Băc, Trung, ngũ châu (vực). Nhưng tác viết mọi thứ đều chuyển động theo main, thành ra thấy bố cục khá nhỏ. hiện giờ ta mới đọc được 200c chỉ thấy có nho, ma, tiên, yêu là có tả nhiều, trong đó yêu và tiên chỉ mới sơ hiện đâu đó được 4,5c là mất tích. tác đào nhiều hố, nhưng toàn hố nông. Phù hợp ai thik kiểu nhiệt huyết, cao trào.
.
Giá như k có cái kết thì bộ này thực sự xứng đáng để trải nghiệm, k hiểu tác nghĩ gì mà lại end dở hơi cám lợn thế này. Tuân Tử là boss thì là bước thụt lùi quá lớn...chưa kể rất nhiều thứ dở dang, k đẩy đc câu chuyện lên cao trào.
Đây là vòng tuần hoàn của trần giới. HTT không bị giết hoàn toàn, tiên thi giữ lại và phong ấn nguyên thần. Tam đại hung thần tỉnh lại huỷ diệt hết thảy. Trần giới quay lại điểm khởi đầu, tam hung thần lại chìm vào giấc ngủ. Các tiên thi bố cục lại trần giới, tự phong ấn chờ một ngày sẽ tự xuất hiện. Nhân tộc xuất hiện và phát triển, âm lực lớn dần lên, kèm theo là sự hồi tỉnh của 12 ma thần làm rối loạn thiên hạ. Ân Minh được cơ duyên tìm thấy nơi HTT bị phong ấn. HTT tỉnh lại nguyên thần, bàng hoàng gặp Ân Minh cảm giác như Deja Vu .. :)) nghe Ân Mình kể tình hình trần giới hiện tại thì hiểu ra, tất cả mọi việc đã được định sẵn, thiên mệnh, không thể thay đổi được, chỉ có thể theo. HTT truyền thừa lại tất cả cho Ân Minh bao gồm cả chuyện nếu sau này thành thánh thì đời sau truyền thừa lại văn cung nếu thấy ta. HTT vẫn nhất quyết "nhân định thắng thiên" hi vọng phiên bản HTT tiếp theo sẽ làm được điều mà mình chưa làm được, trong đó bao gồm cả tình ý với Quý Linh. Ân Minh nhận truyền thừa và ... rồi câu chuyện cứ như thế lặp đi lặp lại.
Túm cái quần lại là, "Nhân định thắng thiên" là không thể nào, cho dù là có hào quang NVC nhưng cũng không thể thoát khỏi bàn tay của tác giả.
thật sự mà nói thì cho TRẦN CHÍNH NHO hay VÕ ĐẾ làm boss cuối thì có khi nó còn khó đỡ cho anh em nghiện . chứ tuân tử thì dỡ rồi , kẻ không có sở cầu thì kẻ đó có sở cầu lớn nhất . truyện viết mà t biết trước trùm cuối từ 1 tháng trước thì xong cmnl , anh em coi lại comment thì biết . rồi cả vĩnh bình thân vương các kiểu , viết truyện mà để soi như thật thì không còn gì để xem .