Để Tiểu Ngư thay Đinh Triệt làm con tin?
Lời này vừa thốt ra, lập tức giống như một quả bom nổ tung khiến sắc mặt mọi người đều biến đổi. Phạm Đại lại càng không thể tin được quay đầu nhìn Phạm Thông, điên cuồng hét lớn: “Đại ca, ngươi điên rồi sao?”
“Sư phụ, tuyệt đối không thể!”
“Phạm đại hiệp, tuyệt đối không thể được!”
La Đản và Nhạc Du cùng nhất tề hô to ngăn lại, Phạm Bạch Thái lại nhét Nhạc Nhạc vào trong tay Nhạc Du, còn chính nó thì dang hai tay ra, giống như một con chim non muốn bảo vệ Tiểu Ngư, phẫn nộ trừng mắt nhìn cha mình: “Cha, cha không thể đối xử với tỷ tỷ như vậy được!”
Mà Đinh Triệt ở phía đối diện thì đã hoàn toàn ngây ra như phỗng. Tại sao? Tại sao? Tại sao hắn với nhà bọn họ chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, mà Phạm đại thúc này lại có thể vì mình mà hy sinh con gái ruột của ông ta?
Tiểu Ngư chỉ nở nụ cười, cười rất nhẹ, rất nhạt, có một loại cảm giác tuyệt vọng không nói nên lời, nàng không nhìn ai, chỉ thong thả giơ tay kéo hai tay Phạm Bạch Thái xuống, ánh mắt thẳng tắp nhìn Phạm Thông: “Cha, cha thật sự làm như vậy sao? Cha thật sự nhẫn tâm sao?”
Phạm Thông dời tầm mắt, không dám nhìn thẳng vào nàng, khó khăn cất lời: “Tiểu Ngư, không phải cha để con đi chịu chết, cha chỉ là muốn tranh thủ thêm một chút thời gian bàn bạc lại với Cảnh đại hiệp mà thôi.”
“Với cái loại tiểu nhân này thì bàn cái rắm! Ta không đồng ý, đánh chết ta cũng không đồng ý, con nhà người khác quan trọng, chẳng lẽ con nhà mình thì không quan trọng sao?” Phạm Đại gầm lên, “Trong lòng ngươi chỉ luôn nghĩ đến người khác với hiệp nghĩa đạo đức, nhưng ngươi có nghĩ đến làm như vậy sẽ khiến con của mình thất vọng đau khổ bao nhiêu? Lão Đại, hôm nay ta đã quyết, nếu ngươi nhất định dùng Tiểu Ngư để trao đổi, ngay lập tức ta sẽ mang theo hai đứa bé bỏ đi, chuyện gì khác ta cũng không thèm quan tâm nữa.”
“Nhị đệ, đệ nghe ta giải thích, ta chỉ không muốn liên lụy đến người vô tội…” Phạm Thông đầy mặt sầu lo, lại khó ăn nói, quýnh đến mặt mày đỏ bừng lên.
“Vô tội? Người khác vô tội, chẳng lẽ Tiểu Ngư thì không vô tội? Người làm cha như ngươi mà tim gan cứng rắn lạnh lẽo như vậy, nhưng kẻ làm thúc thúc ta đây thì nhẫn tâm không nổi.” Phạm Đại nóng nảy muốn chết, một bước cũng không nhường.
Cảnh Đạo Sơn đối diện nhìn hai huynh đệ đột nhiên trở thành tranh chấp, nụ cười bên mép không khỏi càng nhếch rộng, còn nhàn rỗi giơ tay lên: “Hay, hay lắm. Phạm đại hiệp, nếu ngươi bằng lòng để con gái ngươi lại đây, Cảnh Đạo Sơn ta lấy nhân cách đảm bảo, sẽ không đụng đến một cọng tóc mà thả thằng nhóc này trở về ngay lập tức.”
“Câm miệng, ngươi thì có nhân cách chó má gì!” (chửi rất đúng >.