Công viên Arlong.
Ba đạo thân ảnh đứng trước cổng.
“Shinji... ngươi thật sự có thể đánh được bọn chúng chứ” Nami run rẩy nhẹ giọng nói. Mặc dù trước đó Shinji đã nhiều lần khẳng định để chấn an nàng nhưng trong thâm tâm nàng vẫn rất do dự, sự độc ác của Arlong đã đeo bám trong nàng quá lâu rồi.
“Nami ta nói rồi, nàng cứ yên tâm a, nàng tựu lưu lại phía sau đi chờ chúng ta một hồi.”
“Kuro lát nữa có một tên bạch tuộc dùng sáu kiếm, thả hắn một đường sống nha.” Shinji quay sang Kuro nói.
“Ừ. Ta biết rồi” Kuro hờ hững gật đầu.
“Ầm” Mộng tiếng đạp cửa bắn vang đi, kinh động toàn bộ người cá đang nghỉ ngơi bên trong.
Shinji cùng Kuro chậm dãi đi vào.
“Hừ... Hai tên nhân loại thấp kém cũng dám ngang ngược xông vào địa bàn của người cá chúng ta. Hai người các ngươi chết chắc rồi.” Đang nằm tắm nắng Arlong cùng thủ hạ của hắn, trừng mắt lạnh lùng nhìn về phía hai người.
“Thật sao... thật sao, là chúng ta chết hay là bọn ngươi sẽ chết đây....Arlong a, cái đều treo 20 triệu Beri của ngươi ta nhận lấy rồi... Hà Hà” Shinji cười khẩy.
Cao cao tại thượng người cá Arlong sao có thể cho người sỉ nhục, hai mắt đỏ bừng tia máu, phẫn nộ rút ra cây kiếm răng cưa lao thẳng hướng Shinji phóng đi.
“Chết đi nhân loại thấp kém”
“Chà chà... mãnh liệt a” Shinji rút kiếm ra, nhẹ giọng nói.
“Kiếm Quang Luân Hồi”
Chỉ thấy vô số ánh kiếm lóe lên bao phủ quanh người Shinji hình thành một vòng hộ thuẫn như vô số ánh sao đang không ngừng xoay với tộc độ nhanh, vô cùng đẹp mắt.
“Cheng... Cheng... Cheng”
Chỉ thấy mọi đòn kiếm răng cưa của Arlong vung chém Shinji đều bị chặn lại, tóe lên vô số ánh lửa ma sát tóe lên.
“Cái này, tên nhân loại này sao lại có lực lượng mạnh được như vậy” Arlong không thôi kinh ngạc, chính hắn chủ động tấn công, đối phương phòng thủ đã không thể phá phòng thủ được thì thôi. Ngược lại va chạm lực lượng lại làm hắn chấn động ngược lại không ngừng thối lui còn tê rần cánh tay.
“Cũng không uổng phí treo truy nã 20 triệu Beri a. Nhưng bất quá tham vọng xưng bá Biển Đông của ngươi tựu dừng lại ở đây thôi”. Shinji mặt toát lên một vẻ nghiêm túc.
“Hừ... tiểu tử ngông cuồng” Arlong mặt lạnh phẫn nộ.
“Laijutsu” Một luồng kiếm quang lóe lên.
“Cái gì” Arlong cả kinh vội vã hai tay giơ kiếm lên trước mặt đón đỡ.
“Ầm”
Dù đã đỡ được nhưng Arlong vẫn bị lực lượng mạnh mẽ của Shinji áp đảo, chấn động bắn ngược lún sâu vào trong bức tường.
Bên kia chiến tuyến, ngược lại là một màn đồ sát áp đảo. Thủ hạ của Arlong làm sao có thể là đối thủ của Kuro, cựu thuyền trưởng băng hải tặc Mèo đen thực lực không thua kém gì thuyền trưởng của bọn chúng Arlong.
“Shakushi”
Liên tiếp là miêu trảo xuyên qua từng tên người cá một, từng đạo máu bắn tung tóe lên.
Kết quả chỉ đợi bên kia chiến tuyến hai tên thuyền trưởng mà thôi.
“Tên nhân loại thấp kém đáng chết...a a a a” Arlong hộc ra một ngụm máu, bò từ trong tường ra.
“Chết đi” ... “Mũi khoan Arlong”
Arlong hóa thành một đoạn kình phong xoắn ốc nhọn hoắt đâm thẳng về phía Shinji.
“Có chút lực lượng a” Mặt Shinji toát lên một tia hứng thú.
Kình phong xoắn ốc bắn tung tóe xông đến trước một mét là đụng đến Shinji.
“Huyễn Ảnh Sát”
Kình phong xoắn ốc mũi nhọn đâm xuyên qua thân thể Shinji.
“Cái gì” Arlong kinh ngạc chỉ thấy tuyệt chiêu của hắn đâm xuyên qua thân thể nhòe đi của Shinji. Hắn vội vã quay đầu lại.
Nhưng chưa để hắn kịp phản ứng, thân thể nhòe đi của Shinji lần nữa ngưng tụ thành nguyên thể.
“Kiếm Quang Hư Ảnh”
“Xoẹt” một tiếng, một luồng kiếm quang tựu xuyên thủng lớp da dày mà Arlong vẫn thường tự hào, hắn cúi đầu nhìn xuống thì thấy thanh kiếm của Shinji đã xuyên qua trước ngực của hắn, máu chảy ròng ròng.
“Cuối cùng cũng xong a, cũng có chút hứng thú” Shinji hờ hững nói.
“Ầm” arlong ngã gục xuống đất, chết không thể chết hơn được nữa.
“Kuro bên kia xong xuôi rồi chứ” Shinji quay đầu nhìn Kuro rồi hỏi.
“Đã xong rồi thuyền trưởng, thu dọn rồi đi thôi chứ”
Cả chiến trường chỉ còn bạch tuộc Hachi, hắn cũng khiếp sợ không dám thốt lên lời nào, lập tức nhảy vọt xuống nước chạy vọt đi.
Lúc này Nami và dân làng Conomi đều đã chạy đến và trừng hai mắt to nhìn kết quả.
Nhìn thấy băng hải tặc người cá Arlong đều đã bị toàn bộ diệt, các thôn dân nhảy cững lên hoan hô, cùng nhau vui sướng nói chuyện, có đến nửa phần người đều đã khóc ầm lên.
Ác mộng của bọn họ, ác tặc Arlong, cuối cùng đã bị giết, cuối cùng bọn họ cũng được tự do rồi.
Trưởng làng Genzo tiến tới nói: "Ta xin thay mặt toàn bộ thân dân của Đảo Conomi được cảm ơn hai vị, thôn dân chúng ta cũng không có gì nhiều, không biết hai vị cần gì để chúng tôi có thể cảm tạ?”
“Haha, trưởng làng khách khí rồi, trước đó ta cũng đã cùng Nami ước định rồi, sau này Nami sẽ trở thành thuyền viên của ta, nên mọi người cũng không cần quá bận tâm a!”
“Hóa ra là thế, vậy chúng ta xin cảm ơn hai vị, vậy chuyện sau này để giữa Nami và hai vị tự giải quyết rồi”. Ganzo nhẹ gật đầu nói. Ganzo và Nojiko chị gái Nami nháy mắt, khẽ mỉm cười với Nami. Sau đó tiến đến gia nhập với thôn dân tiếp tục chúc mừng.
Nami nhìn thấy mọi người có ý hiểu lầm quan hệ giữa hai người, mặt cười ửng đỏ quay đầu đi chỗ khác không dám cùng Shinji đối mặt.
Shinji cười cợt đùa, đưa tay ra xoa xoa một tý nàng mặt cười, nhẹ nhàng đem đầu nhỏ của nàng ôm vào lồng ngực, nói: “Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là người của ta rồi a!”
“Ai... Ai là người của ngươi a! Ngươi tên sắc lang này...A!”
Không chờ Nami nói tiếp, Shinji liền bá đạo hôn lên đôi môi đỏ chũm chỉm của nàng.
Nami hai mắt trong nháy mắt long lanh chầm chậm khép lại, thân thể run nhẹ nóng nhẹ lên.
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK