• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nam Ương rửa chén xong rồi liền chuẩn bị trở về phòng ngủ.

Lúc trở về phòng, cô ấy đột nhiên nghe thấy ở cách vách truyền đến tiếng động khác thường. Nam Ương võ công cao, thính lực rất tốt, cho nên nghe thấy phi thường rõ ràng, Khinh Hoan đang mạnh mẽ đè nén, như là đang phải chịu đựng cái gì đó.

Nam Ương cơ hồ là theo bản năng một bước vọt đến trước cửa phòng Khinh Hoan, muốn mở cửa ra xem tình huống bên trong thế nào. Nhưng lúc tay sắp sửa chạm đến tay nắm cửa lại dừng lại giữa không trung, muốn chạm vào, lại không dám.

Nàng có hy vọng mình vào không?

Nàng có cần mình quan tâm không?

Khinh Hoan hình như đang hít một hơi thật sâu, thanh âm trong cổ họng khó có thể áp chế. Nam Ương trong lòng quýnh lên, cũng không nghĩ được nhiều nữa, nắm tay nắm cửa mở ra.

Chúc Khinh Hoan không có ở trên giường, cô đang chật vật quỳ rạp trên mặt đất, tóc quăn quyến rũ phết dưới sàn nhà, như mây tản ra. Một tay cô ôm bụng, khuôn mặt trắng bệch, trên trán đầy mồ hôi, cổ cũng dính nước.

Nam Ương vội đi qua ngồi xổm xuống, nâng cô lên. Chúc Khinh Hoan đau đến độ muốn xuất hiện ảo giác, cô híp mắt, nhìn thấy Nam Ương gần trong gang tấc, môi run run: "Chị....."

Nam Ương đỡ Chúc Khinh Hoan nằm xuống giường, cô ấy nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc cong lưng sờ trán cô. Thời điểm Nam Ương khom lưng, mái tóc đen dài của cô ấy rũ lên mặt Chúc Khinh Hoan, mái tóc vô cùng mềm mại, nhẹ nhàng đảo qua, khiến cho cô muốn đưa tay cào lấy làn da bị làm ngứa kia.

"Viêm dạ dày, phát sốt." Nam Ương tích tự như kim nói ra năm chữ này.

Chúc Khinh Hoan đau đến váng đầu hoa mắt, cô chỉ biết bản thân tám phần là bị viêm dạ dày, nhưng cô không dự đoán được còn kéo theo cả sốt.

"Tôi đưa em đến bệnh viện."

Nam Ương xoay người liền đi, muốn trở về phòng của mình lấy chìa khóa xe.

"Chị đừng...." Chúc Khinh Hoan vội vã suy yếu gọi cô ấy lại, "Đừng đi bệnh viện, tôi...sẽ bị chụp được."

"Không muốn sống nữa sao?" Nam Ương cau mày nhìn về phía cô. Cô ấy hiếm khi dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy nói chuyện với Chúc Khinh Hoan, nhưng ngay cả khi lời nói ra mang đầy vẻ giận dữ thì ngữ điệu vẫn như cũ mềm nhẹ dịu dàng.

"Không được.... Tôi có hợp đồng, tôi không thể để trước khi bắt đầu quay lộ ra tin xấu...." Giọng Chúc Khinh Hoan run run, "Chuyện tôi và chị kết hôn còn chưa công khai, người trong vòng hầu hết đều biết tôi và Mai thị có quan hệ, nếu tôi và chị đến bệnh viện, ngày mai.... Ngày mai tin tức chúng ta chưa kết hôn đã có thai sẽ ở đầu đề...."

Từ trước đến nay Nam Ương chưa từng cảm thấy làm minh tinh là công việc phiền toái như vậy.

"Vậy em cứ nằm như vậy có được không?" Nam Ương cảm thấy không ổn.

"Không sao.... Chị rót giúp tôi ly nước đi, dạ dày chỉ là bệnh cũ tái phát mà thôi, trong ngăn kéo có thuốc." Chúc Khinh Hoan cuộn tròn trên giường, ngay cả mắt cũng mở không lên, còn không quên dặn dò: "Nước sôi để nguội là được, chị đừng thêm đường hay muối gì vào đó...."

Chén canh cải trắng kia khẳng định sẽ trở thành bóng ma tâm lý cả đời này của cô.

Nam Ương thở dài, đi xuống lầu rót một ly nước. Cô ấy từ trong ngăn kéo tìm được thuốc, đem nước và thuốc đưa tới trước mặt Chúc Khinh Hoan.

Chúc Khinh Hoan gian nan bò dậy, đầu choáng váng vô cùng, hai mắt thì lờ đờ. Cô nhìn chằm chằm nước trong ly, ho nhẹ hai tiếng, muốn cầm lấy nhưng lại không có sức.

"Đút em nhé?" Nam Ương dò hỏi ý kiến của cô.

Chúc Khinh Hoan nâng mắt lên, hình như có chút không vui, tựa hồ đối với ý vượt rào của cô ấy tỏ vẻ bất mãn. Cô lúc này đang sinh bệnh, chung quanh đôi mắt tán nóng đỏ ửng, tuy rằng biểu tình không quá hữu hảo nhưng thoạt nhìn lại vũ mị dị thường.

'Khinh Hoan' năm đó theo đạo tu hành cho nên dung mạo của nàng luôn nhiễm lên vẻ thanh lãnh của người đắc đạo, che đi ngũ quan nguyên bản mỹ diễm của nàng. Nhưng 'Chúc Khinh Hoan' lại khác chưa từng tu đạo gì, cô một tần một túc khiến ngũ quan vốn quyến rũ được bày ra vô cùng nhuần nhuyễn, cực kỳ giống yêu tinh hại nước hại dân, đôi mắt chỉ khẽ nâng lên thôi đã có thể khiến người xem khí huyết dâng trào.

Dung mạo của cô và Nam Ương chính là hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Một người mị hoặc như lửa diễm, một người lạnh lẽo như sương tuyết. Sương tuyết tới gần lửa diễm tất nhiên chỉ có một kết quả chính là, bị hòa tan, bị nấu lên, biến thành nước, biến thành cùng một màu sắc thái.

Nam Ương nhịn thật lâu mới mạnh mẽ nhịn xuống ý niệm muốn hôn cô.

"Mở miệng." Cô ấy đưa bao con nhộng tới.

Chúc Khinh Hoan tuy rằng nhìn qua muốn cự tuyệt, nhưng cô đau đến nỗi mắt cũng không nhìn rõ được, chỉ phải thuận theo mở miệng ra, mê mang chờ được đút. Nam Ương đẩy viên thuốc vào miệng cô, lúc rời khỏi, ngón tay nhịn không được cọ nhẹ lên môi dưới của cô, ướt át lại mềm mại, mang theo độ ấm chước người.

Chúc Khinh Hoan cũng cảm giác được cái chạm ngắn ngủi này. Cô nuốt viên thuốc xuống, cau mày, cảnh cáo Nam Ương: "Không được hôn tôi."

Bổn ý là muốn bảo vệ chính mình, nhưng vẻ mặt và thần sắc lúc bệnh của cô khi nói ra những lời này sẽ chỉ làm cho đôi con ngươi đạm mạc kia của Nam Ương nhiễm thêm vài phần vẩn đục.

Nam Ương trầm mặc một lát. Cô ấy bỗng nhiên đứng lên, không rên một tiếng mà đi ra khỏi phòng, cửa cũng không thèm đóng lại.

Chúc Khinh Hoan nhìn về phía phương hướng Nam Ương biến mất. Cô ấy giận rồi sao? Chúc Khinh Hoan mơ mơ hồ hồ nghĩ như vậy.

Cô cũng không còn sức lực nghĩ quá nhiều, bệnh tình mãnh liệt làm cho cô mơ màng sắp ngủ. Cô vùi mình vào ổ chăn mềm mại, nhắm mắt lại ngủ mất.

Không biết là ngủ bao lâu, trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, dường như cảm thấy có người đang vỗ nhè nhẹ bả vai mình.

"Tôi có nấu cho em ít cháo." Trong tay Nam Ương bưng một cái chén sứ trắng, tay phải thì cầm một cái muỗng nhỏ, "Ngồi dậy ăn chút gì đi, ăn rồi dạ dày sẽ không khó chịu nữa."

"Chị đi nấu cháo a...." Chúc Khinh Hoan xoa nhẹ cái trán mình.

Còn tưởng rằng chị đi rồi.

Lúc nửa câu còn lại xuất hiện trong lòng, Chúc Khinh Hoan cũng không cảm thấy không đúng chỗ nào, khả năng xác thật là sốt đến mơ hồ rồi.

"Ừm." Nam Ương gật đầu, "Ăn một chút đi, như vậy sẽ thoải mái hơn."

Chúc Khinh Hoan liếc mắt nhìn chén cháo trắng kia, bụng cũng rầm rì phản ứng. Cô xác thật là đói bụng, cả ngày nay cũng chưa ăn gì, vừa rồi nôn mửa càng khiến hàng trữ trong dạ dày đi ra hết. Còn về cháo này, cho dù kỹ năng nấu nướng của cô ấy có tệ đến đâu thì cháo chắc cũng không đến nỗi quá khó ăn đâu.

"Đưa tôi đi." Chúc Khinh Hoan kéo thân thể tựa hồ không thuộc về mình ngồi dậy.

Nam Ương đưa tới. Chúc Khinh Hoan nhận lấy chén, múc một muỗng lớn đưa lên miệng.

Lúc đầu lưỡi chạm đến muỗng cháo kia, cô cơ hồ là dùng lễ giáo cả đời mà bản thân có mới mạnh mẽ áp xuống thân thể điên cuồng cầu sinh được nôn ra, không có đem muỗng cháo kia phun lên người Nam Ương.

Chân mày của cô rốt cuộc cũng nhăn lại, "Chị rốt cuộc là nấu thế nào? Chị đã bỏ gì vào bên trong?"

Nam Ương nhìn biểu tình ẩn nhẫn của cô, ngẩn ra một chút, giải thích: "Chính là một chút đường."

Không có khả năng, một chút đường tuyệt đối không thể ra thành tựu thấy ghê này.

"Chị đừng nấu ăn nữa," Chúc Khinh Hoan đặt chén lên bàn, ánh mắt đều có chút tan rã, tốt bụng giúp Nam Ương sửa lại đúng một cái yêu thích không thích hợp phát triển trên người cô ấy này, "Chị nấu thật sự là vô cùng khó ăn."

"Có... Có sao?" Nam Ương khó có được nói lắp.

"Hay là nói, chị đang cố ý trả thù tôi?" Chúc Khinh Hoan nheo mắt, dường như là đang đánh giá Nam Ương.

Nam Ương lắc đầu.

Xem thật sự chân thành.

Chúc Khinh Hoan sờ trán mình, vẫn còn nóng lắm, nhưng mà không có biện pháp khác, cô rất đói a. Cô cố nén khó chịu bò dậy khỏi giường, túm lấy một cái thảm khoác lên vai, sau đó suy yếu cong eo, xuống đất mang dép lê, thanh âm khàn khàn nói với Nam Ương: "Đi theo tôi."

Phòng bếp chắc là cũng không nghĩ tới, hơn nửa đêm rồi nó còn bị hỏi thăm thêm lần nữa. Phòng bếp càng không nghĩ đến là, nó sắp phải chứng kiến thêm một cảnh tượng vô cùng kỳ quái.

Một người bệnh đến hơi thở thoi thóp đứng ở phía trước hai tay run rẩy nấu ăn, một người còn lại khỏe mạnh đứng ở phía sau hai tay cũng không ngồi yên.

Chúc Khinh Hoan suy yếu khoác thảm đứng trước bệ bếp, khuôn mặt trắng bệch, chỉ có đuôi mắt là phát nóng đỏ ửng. Một tay cô che lại bụng đang đau đớn co rút, một cái tay khác thì cầm lấy cái thìa, khuấy cháo trong nồi.

Nam Ương chỉ thực an tĩnh đứng phía sau cô, một đôi mắt yên lặng nhìn mái tóc quăn đẹp đẽ đó.

Cô ấy cứ nhìn cô như vậy, phảng phất như trở về hơn 3000 năm về trước, mỗi một lần Nam Ương ở phía sau nhìn bóng dáng Khinh Hoan nấu ăn. Chỉ nhìn cô như vậy thôi, cũng cảm thấy thật giống như các cô vẫn còn ở trong Vinh Khô Các, cô ấy vẫn là Nam Ương không giỏi nấu ăn, mà cô, cũng vẫn là Khinh Hoan chỉ vì Nam Ương mà nấu ăn. Thật giống như, các cô chỉ là từng người rời đi không bao lâu, không có từ biệt, không có chia lìa, cô vẫn luôn ở tại nơi đây, chờ sư phụ của cô tới tìm được cô.

"Chị lấy giấy bút lại đây ghi lại đi," thanh âm Chúc Khinh Hoan bỗng nhiên vang lên, "Quá trình, liều lượng gì đó."

"Được."

Nam Ương phục hồi tinh thần, đi ra khỏi phòng bếp lên phòng ngủ trên lầu, lúc lên lầu, cô ấy dùng khinh công, dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành một lần đi đi lại lại này.

Nước trong nồi đã sôi, Chúc Khinh Hoan tìm được hủ gạo, thò tay vào vóc một nắm gạo ra.

Cô vốn đã vóc đủ lượng mình ăn rồi, đang muốn lấy ra đóng nắp hủ lại, động tác liền dừng lại. Cô rũ đầu, thấy không rõ trên mặt là biểu tình gì, chỉ là một lát sau, cái tay kia lại thò xuống, nắm thêm đủ cho hai người.

Nam Ương cũng đã trở lại, cầm theo một cây bút và một quyển notebook. Chúc Khinh Hoan cũng cho gạo vào nồi, chỉ vào nồi nói với cô ấy: "Tỉ lệ của gạo và nước là một tám, nếu chị muốn nấu lỏng hơn thì tỉ lệ một mười là đủ, nếu loãng hơn nữa thì sẽ thành súp mất. Nếu chị muốn dùng gạo nếp hoặc là đậu xanh gì đó thì trước tiên nên nấu mềm cái đã, vị sẽ ngon hơn rất nhiều. Kỳ thật cháo trắng không cần cho gia vị gì đã rất ngon rồi, nhưng nếu chị muốn thêm chút muối hay chút đường gì cũng được, nhưng mà đừng có nêm quá nhiều như vậy. Mặc kệ là gia vị gì, nêm quá nhiều sẽ rất khó ăn."

Nói xong, Chúc Khinh Hoan liền nhường ra một vị trí, "Tới đây đi, chị nêm chút đường, tôi xem thử xem chị nêm đường thế nào."

Cô thật sự là tò mò Nam Ương nêm đường thế nào.

Nam Ương buông quyển notebook xuống, thuận theo đi đến bên cạnh, tay phải cầm lấy muỗng múc một muỗng đường. Lúc giơ lên phía trên nồi cháo, tay của cô ấy run lên, hơn nữa run rất lợi hại. Tay run, cho nên toàn bộ muỗng đường đều đảo vào nồi.

Chúc Khinh Hoan vội duỗi tay hứng một ít, hứng lấy đa số đường từ muỗng rơi xuống.

Được rồi, hiện tại cô biết tại sao trù nghệ của Nam Ương lại ma quỷ như vậy rồi. Tay run thành thế kia vĩnh viễn cũng nêm không xong, như thế thì làm sao mà nấu cơm ngon cho được.

Nam Ương rũ mắt, thanh âm thực nhẹ: "Thực xin lỗi."

Chúc Khinh Hoan thấy cô cư nhiên lại xin lỗi, không khỏi cong cong môi: "Xin lỗi gì chứ. Từ nhỏ chị đã được người khác hầu hạ rồi, một bà chủ lớn như chị, làm không được những chuyện này cũng rất bình thường."

Nam Ương không phải bà chủ, thân phận của cô ấy so với "bà chủ" còn tôn quý hơn nhiều. Sinh ra đã là tôn chủ, sau đó trực tiếp nhậm chưởng môn, đi đến đâu cũng được người bái lạy, được người phủng cung, này đó chuyện vặt xác thực là không tới phiên cô ấy làm. Cũng giống như những lúc cô ấy muốn dùng cơm hay đi ngủ, đều là Khinh Hoan tới hầu hạ.

Cho nên, từ sau khi Khinh Hoan rời đi, cô ấy rốt cuộc cũng chưa từng chiếu cố bản thân thật tốt.

Nam Ương nhìn Chúc Khinh Hoan đang khuấy cháo trong nồi, nhẹ giọng nói: "Em rất hay nấu ăn sao?"

"Đúng vậy, từ nhỏ tôi đã biết làm rồi, nấu cũng rất ngon đó," trong thanh âm của Chúc Khinh Hoan mang theo đắc ý nho nhỏ khó phát hiện, "Nhưng mà tôi tương đối lười, cho nên có đôi khi thà rằng là đói bụng cũng lười tự mình nấu ăn."

"Bệnh dạ dày của em, hẳn là có liên quan đến chuyện em luôn không ăn sáng."

"Chắc là vậy. Bất quá, làm nghệ sĩ vốn dĩ là như vậy rồi, đóng phim bận rộn như thế, lúc vội vàng ai nhớ có nên ăn cơm không? Thêm nữa, ăn loại thực phẩm nhiều calo như vậy rất dễ béo."

Nam Ương ừ một tiếng, lại nói: "Nhưng mà tốt nhất là nên ăn sáng."

Chúc Khinh Hoan cười khẽ một tiếng: "Sao chị nói giống hệt mẹ tôi vậy."

Nam Ương ngậm miệng không nói.

"Được rồi, nấu xong rồi," Chúc Khinh Hoan kéo lại thảm trên người, nói với Nam Ương, "Lấy hai cái chén tới đi."

".... Hai cái?"

Nam Ương ngẩn người.

"Bằng không thì sao? Lấy ba cái?" Chúc Khinh Hoan nghiêng đầu nhìn cô ấy, "Một mình chị muốn ăn hai chén sao?"

Lỗ tai Nam Ương phiếm hồng, không trả lời, chỉ là từ trong tủ chén lấy ra hai cái chén, nhanh chóng đưa vào bồn rửa lại, sau đó đưa tới tầm tay Khinh Hoan.

Cô ấy nhìn bộ dáng Khinh Hoan múc cháo, nghĩ thầm, kỳ thật ăn hai chén cũng không phải không thể.

Cháo trắng thơm ngào ngạt được múc vào trong chén sứ trắng, nóng hầm hập khói bay nghi ngút hấp dẫn vô cùng. Chúc Khinh Hoan bưng theo hai chén cháo đi đến nhà ăn, Nam Ương muốn giúp cô một tay nhưng cô lại nhẹ tránh đi, không gọi Nam Ương bưng lấy.

Hai người ngồi hai bên bàn ăn, chung quanh phòng khách đều tối đen, chỉ có chiếc đèn trên đỉnh đầu bàn ăn là sáng, làm nơi này thoạt nhìn như một thế giới nhỏ độc lập khác. Chúc Khinh Hoan ăn cháo chính mình làm, trừ bỏ vừa rồi đường rơi vào hơi nhiều ra, đại thể còn tính là ngon miệng.

"Chị vì sao nấu cái gì cũng đều cho đường a?" Chúc Khinh Hoan ăn một muỗng cháo, hàm hồ hỏi, "Canh cải trắng cũng bỏ, cháo cũng bỏ nốt."

Nam Ương nuốt cháo trong miệng xong, đáp: "Tôi thích ăn ngọt."

"Phải ha, lần đầu tiên gặp chị thì chị đang ăn kẹo hồ lô, còn ăn thêm mấy xiên nữa...." Giọng Chúc Khinh Hoan khinh khinh nhu nhu, "Ăn ít loại đồ ăn nhiều đường này đi, chị cũng đã 35 tuổi rồi, ăn như vậy rất dễ bị bệnh tiểu đường. Nếu chị thật sự thích ngọt như vậy, có thể thử ăn chocolate, loại này làm từ ca cao, rất thơm, hơn nữa lúc nào cảm thấy khổ sở ăn vào thì tâm tình sẽ trở nên tốt hơn."

"Được, tôi nhớ rồi."

Nam Ương nghiêm túc gật gật đầu.

Chúc Khinh Hoan ngậm muỗng, trộm giương mắt thoáng nhìn Nam Ương ở đối diện.

Trước khi tới phòng bếp, Nam Ương đã trát tóc lên, lúc trát tương đối vội vàng, mấy sợi tóc hai bên mái rời rạc rũ xuống sườn mặt cô ấy, nhìn qua rất là nhã nhặn lịch sự. Cô ấy vẫn mặc áo sơ mi thuần trắng, dường như từ trước đến giờ cô chỉ mặc một màu trắng như vậy, áo sơ mi cài tận cúc trên cùng thật sự nghiêm cẩn, lộ ra một cổ nồng đậm hơi thở cấm dục.

Kỳ thật.... Cô ấy cũng khá tốt. Đối với người ngoài lãnh đạm, nhưng chỉ riêng đối với mình lại ôn nhu nhân nhượng, người cũng xinh đẹp, lại không hiện lão. Trừ bỏ trù nghệ không xong ra, chọn cái gì cũng không ra khuyết điểm.

Chỉ là đáng tiếc, tốt như vậy, lại có thể duy trì được bao lâu đây?

Trước kia thời điểm vào cao trung, cũng có một cô gái đối tốt với cô như vậy. Mỗi sáng cô ấy đều đúng hạn gửi chào buổi sáng tối thì ngủ ngon, sẽ ở giờ nghỉ giữa buổi dùng ấm nước màu hồng nhạt của cô ấy nấu cho mình một bình nước nóng, sẽ lặng lẽ đặt thật nhiều thật nhiều kẹo que vào hộc bàn của cô, cô ấy còn sẽ mỗi ngày nói với mình: Chúc Chúc, mình thích cậu. Tuy rằng cô đối với cô gái kia không có loại cảm tình như vậy, nhưng cô vẫn bị cái cách cô ấy đối tốt với cô làm cho cảm động, cô khao khát nghe cô ấy nói "thích", một người thích một người, liền nguyện ý vì cô mà làm bất cứ chuyện gì, nghe thôi cũng thật sự rất mê người.

Nhưng mà thích mình như vậy, cũng sẽ trong một đêm thích thêm người khác. Có một ngày, cô ấy đột nhiên tìm đến cô, nói, Chúc Chúc, lớp bên cạnh có một học xinh mới chuyển trường xinh lắm, mình quyết định là sẽ thích cô ấy, cậu đem ấm nước trả lại cho mình đi.

Vì thế cô liền đem ấm nước hồng nhạt kia trả lại cho cô ấy, tính cả tín nhiệm của mình đối với từ "thích" kia, cũng toàn bộ cùng nhau mang đi ra.

Cô vẫn luôn không muốn yêu đương, đặc biệt là cùng với kẻ có tiền như Nam Ương, chính là bởi vì không muốn nhìn thấy thứ tốt đẹp như "thích" lại bị đạp hư. Từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn là đứa trẻ có tiền thì thích phá hư đồ vật, lúc thích bọn họ coi nó như trân bảo, không thích nữa thì coi như rác rưởi tùy ý vứt bỏ, bởi vì bọn họ có nhiều đường lui hơn, càng có nhiều lựa chọn tốt hơn.

"Thích" là thứ không đáng tin nhất trên thế giới này.

Không có người nào sẽ vĩnh viễn thích một người.

Nam Ương vừa ăn cháo vừa ôn hòa nói: "Ngày mai tôi sẽ làm bữa sáng cho em, bữa sáng không thể không ăn. Em cũng đừng lo lắng, tôi học được rồi, sẽ chỉ bỏ gạo nấu với nước, sẽ không nêm bất kỳ gia vị gì vào."

Chúc Khinh Hoan khôi phục lý trí, ngữ khí ôn nhu cũng hơi hơi thu liễm: "Tôi sẽ không ăn."

"Ngày mai tôi làm xong sẽ đặt lên bàn, không quấy rầy em ngủ." Nam Ương nhấp một chút cháo dính trên môi.

Chúc Khinh Hoan không tỏ ý kiến.

Nam Ương ăn xong chút cháo cuối cùng trong chén, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn em đã dạy tôi nấu cháo."

Chúc Khinh Hoan vui cười, nhìn muỗng cháo của mình, thuận miệng hỏi: "Vì sao chị luôn muốn nấu cơm cho tôi a?"

Động tác thu chén muỗng của Nam Ương dừng lại.

Động tác nhai nuốt cũng dừng lại theo.

Ngón tay cầm muỗng của cô ấy siết đến trắng bệch.

Chúc Khinh Hoan không nghe thấy Nam Ương trả lời, cũng không để ý, cô chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi mà thôi. Cô bưng chén lên ăn sạch sẽ cháo thừa còn lại, nghiêm túc tự hỏi nên lập tức đi rửa hay là để mai hẳn rửa. Đang lúc cô thất thần, bên tai bỗng nhiên truyền đến một câu:

"Tôi chỉ là... Làm chuyện mà tôi sớm nên làm."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK