Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đường Uyển kinh ngạc nhìn hắn.

Nhưng mà thanh niên này đã nhíu mày lại không nói gì, bộ dáng dường như là đang hờn dỗi.

Trong bởi vì câu nói này nội tâm nàng cảm thấy có chút cao hứng khó hiểu.

Phượng Chương bị chửi da mặt dày, đối với Đường Uyển mà nói đích thật là một sự tình cao hứng.

Nàng vội vàng cảm kích đối nở nụ cười hắn, nhìn thấy vết máu trên bả vai hắn đã khuếch tán, do dự một chút liền hỏi: "Đại nhân muốn băng bó lại vết thương lần nữa hay không?" Dáng vẻ nàng mười phần lo lắng, nhưng mà thanh niên kia lại chậm rãi lắc đầu, hắn dẫn theo Phượng Chương đã bị hắn dùng sức làm ngất đi, lúc sau hắn lãnh đạm nói: "Nếu hắn đến gây rắc rối cho ngươi, vậy hắn không thích hợp ở lại nơi này."

Thời điểm hắn nói lời này làm Đường Uyển hơi nghi hoặc chốc lát, đã nhìn thấy thanh niên này xoay người làm thật, kéo lấy Phượng Chương mê man đi về hướng đường nhỏ trong núi.

Chỉ là đi được một đoạn, đột nhiên hắn ngừng lại, đưa lưng về phía Đường Uyển lạnh lùng nói, "Lần sau có người khi nhục ngươi, ngươi không cần nhẫn nại. Lập tức nói mình chính là Thanh Bình Quận vương Vương phi."

"Hở? Thế nhưng là, thế nhưng ta không phải..." Trong cung còn chưa có tuyển phi, trước khi Thái hậu chọn trúng Đường Uyển, sao nàng dám nguyện ý nói đến thủ tiết chứ, có thể cũng chỉ là người dự bị, làm sao có thể tự cho là đúng được?

Thanh niên đưa lưng về phía nàng, nàng không nhìn thấy sắc mặt của hắn, thế nhưng ngữ khí của hắn nhưng có chút cắn răng nghiến lợi nói: " Hai ngày này về nhà chờ đợi!" Lần này hắn đi không quay đầu lại.

Đường Uyển lảo đảo đuổi theo hai bước, muốn hỏi một chút thương thế của hắn có phải vì Phượng Chương xảy ra ảnh hưởng gì hay không, nhưng mà thân ảnh thon dài kia lại biến mất rất nhanh ở nơi xa đường nhỏ.

"Cô nương, vị đại nhân này là ai vậy? Nhìn quái đản dọa người." Tố Nguyệt luôn luôn lớn mật, thế nhưng từ thời điểm thanh niên này xuất hiện cũng không dám nói một tiếng.


Dường như thanh niên kia chỉ cần đảo qua một chút sẽ làm lòng người sợ hãi.

"Không biết. Ta chưa từng gặp qua hắn." Đường Uyển có chút chần chờ nói.

Nàng chưa từng gặp qua thanh niên này.

Nhìn khí thế trên người hắn vừa cao quý vừa lạnh nhạt, thấy thế nào cũng không giống xuất thân từ gia đình bình thường.

Dù trọng thương nhưng vẫn mang theo khí khái nghiêm nghị như cũ, đây cũng không phải là người thường.

Thế nhưng ở kiếp trước Đường Uyển đi theo bên cạnh Thái hậu nương nương cùng Hoàng hậu nương nương, cũng đã từng thấy qua không ít thanh niên tuấn kiệt, đặc biệt là thời điểm Thái hậu muốn chọn rể cho Đại công chúa, quả thực chính là gặp tất cả danh môn quý công tử khắp cả kinh đô, Đường Uyển cũng đi theo gặp qua rất nhiều người, cũng không có nhìn thấy người xuất sắc như vậy.

Cuộc đời Đường Uyển ít thấy thanh niên tuấn mỹ như hắn, hơn nữa nếu nói xuất thân hắn tốt, dù thế nào cũng không thể yên lạnh vô danh, nhưng mà ở kiếp trước Đường Uyển lại chưa từng gặp qua hắn.

Nghĩ tới đây, Đường Uyển chậm rãi thu hồi ánh mắt nhỏ giọng nói: "Hơn nữa thoạt nhìn hẳn là một võ tướng. Võ tướng... Là vị nào chứ?"

Con trai Phượng Niệm của nàng chính là tiếp nối bước chân của Thanh Bình Quận vương khi còn sống dấn thân vào trong quân, đi theo Thống lĩnh cấm vệ Nam An Hầu rèn luyện.

Thời điểm hắn trong quân đội, nhưng cũng chưa từng đề cập với Đường Uyển trong quân có người dung mạo xuất sắc như vậy.

Bất quá mặc dù không biết thân phận của vị đại nhân này, nhưng mà Đường Uyển thật tâm cảm kích hắn trợ giúp mình, mười mấy cái tát rơi xuống, Đường Uyển không thể không thừa nhận chính mình thoải mái trong lòng.

Nàng không nhịn được cong mắt nở nụ cười, Tố Nguyệt ở một bên nhìn thấy, đột nhiên thì thầm nói, "Lâu rồi cô nương chưa cười tươi như vậy."

Rõ ràng nụ cười tươi đẹp đã mất từ khi còn bé, nhiều năm chưa từng thấy Đường Uyển dám tùy ý nói đùa làm càn nữa, đặc biệt Tố Nguyệt nghĩ đến hôm nay khi Đường Uyển tỉnh lại nhìn như nhàn nhạt, đúng mực nhưng thật ra cười không hề có cảm xúc, nàng không khỏi đỏ cả vành mắt thấp giọng nói: "Cô nương vẫn nên cười thật đẹp như vậy. Cô nương không biết, lúc người vừa tỉnh lại làm nô tỳ sợ hãi."

Dáng vẻ lánh xa thế ngoại* như thế, nhìn như thờ ơ lạnh nhạt, lại bình tĩnh hờ hững, mềm mại dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng thật ra làm cho lòng người hoảng hốt.

*thế ngoại: thế giới bên ngoài

Đường Uyển ngây ngẩn cả người, nhìn Tố Hòa cũng liên tục gật đầu đối với lời Tố Nguyệt nói ra.

Ở thời điểm kiếp trước, nàng quen thuộc lạnh nhạt đối với người khác, chỉ mỉm cười nhu hòa.

Thế nhưng Tố Nguyệt với Tố Hòa lại nói cho nàng, bên trong nụ cười kia rõ ràng thiếu đi niềm vui.

"Vậy về sau ta sẽ cười như vậy." Đại khái là vì Phượng Chương bị mình đánh, bởi vậy tâm tình Đường Uyển không tệ. Nàng lại nở nụ cười, vô thức nhìn về phía đường nhỏ đã không còn bóng người từ lâu, không nhịn được có chút lo lắng.

Một nữ hài tử chưa xuất giá như nàng ở trong núi, từ đường trong miếu ngoài vài ni cô chỉ có nha hoàn của mình, hoàn toàn không phải là nơi an toàn. Bằng không thì, làm sao Phượng Chương còn có thể tìm tới mình ở trên núi được?

Tuy nàng vừa mới gặp được người xa lạ hơn nữa còn không có ý xấu, nhưng Đường Uyển vẫn còn một chút căng thẳng.

Nàng lại cảm thấy gió núi thổi vào người làm nàng lạnh vô cùng, liền cùng Tố Nguyệt và Tố Hòa trở vào trong nhà.

Phòng nhỏ hẹp không nhìn thấy nhiều ánh sáng, lại âm u ẩm ướt, Đường Uyển ngồi ở trên ván giường cứng rắn, cúi đầu kinh ngạc nhìn tay mình.

Cả đời nàng trải qua luôn gò bó theo khuôn phép, an phận thủ thường, không kết thù kết oán cùng người khác, cũng không tranh giành với ai, cho dù đạt được sủng ái của Thái hậu nương nương, nhưng nàng vẫn luôn dặn dò bản thân thận trọng từ lời nói đến việc làm, không muốn cậy sủng mà kiêu, ỷ vào yêu thích của Thái hậu và Hoàng hậu mà làm sự việc gì đi quá giới hạn, bởi vậy, ở kiếp trước nàng luôn luôn ôn nhu, không tranh không đoạt, an phận làm góa phụ của Thanh Bình Quận vương.

Nàng chưa từng gây phiền toái, cũng không bao giờ làm sự tình gì khiến người khác khó xử, cho dù thời điểm nàng sắp chết, bệnh tình nguy kịch, nàng cũng cố gắng nhẫn nại, giả bộ không hề hay biết, hi vọng trưởng bối yêu quý của mình không vì chính mình mà hao tâm tổn trí.

Thế nhưng cho đến hôm nay, nàng mới phát hiện một cái tát đánh vào trên mặt Phượng Chương, thì ra nhẫn nại vĩnh viễn không bằng phóng túng.

Hai đời của nàng chính là lần đầu tại nơi này tùy tâm sở dục*, thế nhưng nội tâm bên trong đặc biệt vui sướng.

*tùy tâm sở dục: hành động thoải mái theo ý muốn cá nhân, không bị gò bó

Ánh mắt Đường Uyển có chút sáng rõ.

Thì ra có ân báo ân, có thù báo thù là chuyện khiến mình vui sướng như thế.

Nếu như... Đợi ngày sau một lần nữa nàng trở lại trong cung phụng dưỡng Thái hậu nương nương, nàng nhất định chậm rãi thay đổi chính mình. . Bạn đang đọc t𝗿uyện tại ﹏ T𝗿𝐔 𝒎T𝗿uy𝐞n.VN ﹏

Không muốn làm một Quận vương phi ẩn nhẫn dịu dàng ngoan ngoãn, mà là cố gắng ỷ thế hiếp người, cố gắng làm cho bản thân sống sảng khoái cao hứng.

"Cô nương, bên ngoài có người đến." Ngay khi khóe miệng Đường Uyển cười nhiều hơn một chút, cúi đầu nhìn trong lòng bàn tay mình còn có chút đau rát đỏ ửng, Tố Nguyệt mới ra ngoài bưng nước cho nàng đột nhiên bước nhanh đến sắc mặt khó coi nói với Đường Uyển: "Là Dung mụ mụ bên người Đại thái thái."

Dáng vẻ nàng đề phòng, Đường Uyển nghiêng đầu nghĩ, Dung ma ma mới đến kia là nha hoàn tâm phúc của Trường Bình Hầu phu nhân, luôn luôn ỷ vào sủng ái của Trường Bình Hầu phu nhân không đem chủ tử tiểu thư không cùng chi là nàng để ở trong lòng.

Có điều Đường Uyển nhớ kỹ ở kiếp trước cũng là Dung ma ma phụng mệnh Trường Bình Hầu phu nhân đem thân thể ốm yếu của mình trở về Trường Bình Hầu phủ, thời điểm trong cung hạ lệnh tuyển chọn Thanh Bình Quận vương phi liền chuẩn bị đem nàng đưa vào trong cung tham tuyển.

Nàng đem lòng bàn tay còn đỏ phừng phừng lật qua, đối với sắc mặt Tố Nguyệt phá lệ khó coi nói: " Đại bá mẫu tới đón ta trở về tham tuyển."

"Cô nương, người thật sự nguyện ý..." Tố Nguyệt cảm thấy mình nói không nên lời.

Nhưng mà Đường Uyển không cảm thấy khổ sở trong lòng.

Ai cũng thấy Thanh Bình Quận vương phủ là đầm rồng hang hổ, là mộ chôn hồng nhan, thế nhưng không ai biết, Thanh Bình Quận vương phủ là cõi thanh tịnh yên vui khó có được.

Thấy Tố Nguyệt không nói gì nữa, Đường Uyển liền nhẹ nhàng nháy mắt nở nụ cười với nàng, lúc này mới vịn nàng cùng nhau đi vào trong viện.

Trong viện giờ phút này có một bà tử mắt tam giác đang đứng, trên đầu cắm một cây trâm vàng nhìn đặc biệt cay nghiệt, trợn trắng mắt nói chuyện cùng Tố Hòa đang xanh mặt, gặp Đường Uyển một thân ốm yếu bước ra, đáy mắt nàng nhiều hơn mấy phần khinh thường, nhưng nghĩ đến căn dặn của Trường Bình Hầu phu nhân, ở trên mặt nàng miễn cưỡng nở một nụ cười khó coi tiến lên nói với Đường Uyển: "Thái thái nghe nói Nhị cô nương dưỡng bệnh mãi không khỏi, trong lòng lo lắng cho cô nương, bởi vậy gọi ta tới đón cô nương trở về, dốc sức trị bệnh."

Đường Uyển mặc kệ nàng.

Nàng không trả lời, hiển nhiên là không có xem Dung ma ma này là gì, trên mặt nhu nhược lúc này mang theo vài phần khinh thường trên cao nhìn xuống. Dung ma ma thấy nàng dĩ nhiên xem thường chính mình, sắc mặt không khỏi hơi đổi một chút, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Nhiều ngày không gặp Nhị cô nương, Nhị cô nương bây giờ càng giống mỹ nhân ốm yếu. Nhìn cô nương thật sự làm cho người khác đau lòng."

Nàng lời này mang theo mười phần trào phúng, Tố Nguyệt tức gần chết, muốn đáp trả lại nhưng cố kỵ thường ngày Đường Uyển luôn cẩn thận chặt chẽ, bởi vậy miễn cưỡng chịu đựng. Đường Uyển yếu ớt vịn nàng nghiêng đầu hỏi: "Ngươi còn muốn ta cãi nhau cùng một nha hoàn hay sao?"

Ánh mắt Tố Nguyệt sáng lên, dù cũng không biết cô nương nhà mình cứng rắn tới khi nào, nhưng giờ phút này vẫn kiên cường đứng lên, đương nhiên nàng muốn góp chút sức lực, liền cười lạnh nói: "Ma ma cũng là tri kỷ bên người Đại thái thái, sao lại không biết quy củ như vậy. Mỹ nhân bệnh tật cũng là lời ngươi có thể nói với chủ tử? Chẳng lẽ thường ngày Đại cô nương sinh bệnh, ngươi cũng trêu chọc một câu bệnh Tây Thi với Đại cô nương hay sao? Cũng không nhìn thân phận của mình, nhìn xem mình là cái thứ gì! Ngày bình thường cô nương xem mặt mũi thái thái mà khách khí với ngươi, ngược lại ngươi cho rằng mình cũng có thể trước mặt các chủ tử kiêu ngạo ngang ngược!"

Thấy dáng vẻ nàng trào phúng, Dung ma ma không khỏi lộ ra kinh ngạc và tức giận, bỗng nhiên quay đầu buông mắt nhìn Đường Uyển, bởi vì bệnh đến yếu ớt, quả nhiên bộ dáng mỹ nhân có chút ốm yếu la hét nói: "Đây là ý tứ của cô nương?! Cô nương, người cũng đừng quên.."

"Ngươi còn dám bất kính với ta, ta sẽ không trở về Hầu phủ." Thanh âm Đường Uyển nhỏ yếu nói.

Mặc dù nàng tỉnh, bởi vì mắc bệnh nên vẫn chưa nhanh nhẹn hẳn.

Huống chi vừa mới đánh Phượng Chương, toàn thân nàng đã không còn sức lực, làm gì còn tinh thần cãi nhau với một hạ nhân như Dung ma ma.

Nàng nói ra lời này, Dung ma ma đột nhiên không lên tiếng.

Nếu như không thể đem Đường Uyển quay về Hầu phủ, đến ngày trong cung muốn tuyển chọn Thanh Bình Quận vương phi Đường gia không giao người ra, vậy làm sao giao phó với trong cung?

Bởi vì Nhị hoàng tử từ hôn cưới người khác khiến dư luận xôn xao huyên náo, trong cung đối với Trường Bình Hầu phủ đã có phần bất mãn, nếu lại thờ ơ tâm nguyện của Thái hậu, vậy chỉ sợ Trường Bình Hầu phủ thời gian sau sẽ khó sống.

"Ta..."

"Chính ngươi cũng xưng hô như vậy ở trước mặt đại tỷ tỷ?" Đường Uyển nhẹ giọng hỏi.

Tên của nàng đều đã đưa vào cung, trừ phi Trường Bình Hầu phu nhân giết chết nàng, bằng không thì tất nhiên phải vào cung tham tuyển Quận vương phi.

Trường Bình Hầu phu nhân dám giết chết nàng sao?

Nếu như có thể giết chết Đường Uyển, Trường Bình Hầu phu nhân đã sớm giết chết chướng ngại vật ở giữa Đường Huyên cùng Nhị hoàng tử là nàng.

Có thể chính là vì Phượng Chương cùng Đường Huyên vừa mới gây ra sự tình chiếm đoạt muội phu*, nếu như lúc này Đường Uyển chết rồi, thanh danh Đường Huyên hoàn toàn bị phá hủy... Đây không phải là độc phụ rắn rết sao? Không phải Trường Bình Hầu phu nhân toàn tâm toàn ý muốn khiến một ngày nào đó Đường Huyên sẽ trở thành hoàng hậu à, làm hoàng hậu nếu có một lời đồn đại bức tử đường muội vô căn cứ, hoặc là thanh danh đường muội có gì quá đáng, chuyện nàng muốn làm hoàng hậu thì càng phải nằm mơ.

*muội phu: em rể

Ở giữa tỷ muội phải có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục.


Nàng không sợ hãi, bởi vậy bỗng nhiên cảm thấy... Làm càn một chút quả nhiên khiến trong lòng càng vui vẻ hơn.


Nét mặt già nua của Dung mụ mụ run rẩy, nhìn chằm chằm thiếu nữ mỹ mạo tựa vào bờ vai Tố Nguyệt lộ ra nụ cười mềm mại với mình, hồi lâu sau, mới chậm rãi quỳ trên mặt đất, cắn răng dập đầu với Đường Uyển.


"Nô tỳ phụng mệnh thái thái, đặc biệt tới đón Nhị cô nương hồi phủ. Nô tỳ xúc phạm cô nương, cầu cô nương khai ân, tha nô tỳ lần này."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK