Mục lục
Truyện Thay Chị Lấy Chồng Mộc Tâm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thay Chị Lấy Chồng CHƯƠNG 43: KHÔNG PHẢI LÀ MUỐN DỤ DỖ TÔI SAO? CẦN GÌ PHẢI TỐN NHIỀU SỨC NHƯ VẬY?

Buổi chiều, Lý Hào Kiệt dẫn tôi đi đến văn phòng cao cấp, chọn lựa một một lễ phục, còn kết hợp cho tôi một chiếc áo choàng ngắn.

Tôi còn make up, làm tóc ở đó.

Khi mọi thứ đã hoàn thành, tôi nhìn mình trong gương, nghĩ đến cuộc sống sau này.Chỉ cảm thấy một màu đen tối.

Đáng buồn, đáng cười.

Tối đó, tôi ở nhà Lý Nam Hào, tiếp tục diễn tiếp vở kịch với Lý Hào Kiệt.

Diễn một đôi vợ chồng yêu thương nhau say đắm.

Trên bàn tiệc, Lý Nam Hào hết lần này đến lần khác thúc giục bảo chúng tôi mau cháu sinh cho ông một đứa cháu bụ bẫm.

Tôi giả vờ cười đồng ý.

Nhưng tôi biết, đây là điều tuyệt đối không thể nào xảy ra được.

Đến khi chúng tôi bước ra khỏi nhà họ Lý, lúc trên xe, tua rua trên chiếc áo choàng trên người tôi mắc vào khuy thắt lưng của Lý Hào Kiệt .

Vì bộ lễ phục bên trong của tôi ngắn ngang ngực, cả buổi tối, tôi đều không cởi bỏ chiếc áo choàng này ra.

Nhưng phần tua rua này lại mắc phải, nếu tôi cúi người xuống gỡ, dáng vẻ rất mờ ám.

Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể cởi bỏ chiếc áo choàng, dẫu sao tôi không thể để Lý Hào Kiệt tháo thắt lưng ra.

Tôi vừa gỡ tua rua, vừa nói: “Xong ngay đây.”

Mặc dù miệng nói như vậy, nhưng phần tua rua hình như càng lúc càng rối, nó xoắn lại càng lúc càng chặt.

Nhưng chiếc áo choàng này rất đắt, tôi lại không dám cắt đi.

Lúc tôi vã mồ hôi hột, thì nhìn thấy bàn tay to lớn của anh ta ấn vào nút thắt lưng một cái, cùng với âm thanh “Xoạch”, chiếc thắt lưng được nới lỏng.

Hắn liền rút một cái, cái thắt lưng được tháo ra.

Lúc tôi còn tưởng anh ta đang giúp đỡ tôi, thì anh ta vứt áo choàng và thắt lưng sang một bên.

Lúc này tôi mới chú ý đến, chỗ quần của anh ta, đã phồng lên từ lâu rồi.

Hắn cũng không hỏi tôi, mà cứ thế kéo tôi về trước mặt, từ trên cao nhìn xuống tôi, “Không phải là muốn dụ dỗ tôi sao? Cần gì phải tốn nhiều công sức đến thế.”

“Tôi không có!” Tôi định ngồi về chỗ cũ, nhưng lại bị hắn ấn mạnh xuống chỗ đó, ra lệnh: “Ăn”.

Lúc đầu tôi vẫn chưa phản ứng kịp là có ý gì. Anh ta cứ ấn hẳn đầu tôi xuống.

Tôi chống cự lại nhưng bàn tay to lớn của hắn quá mạnh, căn bản không cho phép tôi giãy giụa!

Nhưng tôi vẫn ngậm chặt miệng.

Lý Hào Kiệt nhìn xuống tôi, cười lạnh lùng nói: “Không nghe lời phải không? Vậy tôi chỉ có thể gọi điện thoại thu mua…”

Anh ta chưa nói dứt lời, tôi lập tức hiểu ra ý của hắn.

Tôi mở miệng, ngắt lời hắn, và lấy điện thoại.

Khoảng nửa tiếng sau, anh ta cuối cùng cũng bắn ra.

Tôi định nhổ ra thì hắn kéo cằm tôi: “Nuốt vào.”

Anh ta ra sức giữ chặt miệng tôi, tôi không thể nhổ ra được, chỉ đành nuốt vào.

Lúc đó tôi chỉ cảm thấy buồn nôn!

Lý Hào Kiệt đưa tôi đến căn biệt thự cũ, bảo tôi sau này ở đây.

Tôi giả vờ đồng ý, sau khi xuống xe, tôi chỉ bước vào thay bộ quần áo rồi định rời đi.

Vừa mở cừa hai vệ sĩ đứng ở cửa đã ngăn tôi lại nói: “Bà Lý, tổng giám đốc Lý đã căn dặn rồi, tối nay bà không được đi đâu hết.”

Anh ta đang giam lỏng tôi.

Tôi muốn xông ra nhưng hết lần này đến lần khác bị vệ sĩ tóm được, lại đưa vào biệt thự.Tôi phát hiện, không chỉ có cửa chính, đến cửa sổ đều có vệ sĩ canh gác.

“Em có thể luôn theo sau người, tựa chiếc bóng đuổi bắt ánh sáng trong mơ…”

Khi tôi đứng trước cửa sổ, tuyệt vọng nhìn hai vệ sĩ dưới tầng, điện thoại reo lên.

Là Lương Khanh Vũ.

Mọi chuyện tôi làm tối nay khiến tôi không còn chút dũng khí nào để nghe cuộc điện thoại này cả.

Tôi nhìn điện thoại reo lên hết lần này đến lần khác, nhưng tôi không dám nghe.

Lúc điện thoại lại reo lên lần nữa tôi nghe thấy ở ngoài cửa vọng lại tiếng bước chân.

Ngay sau đó tôi nghe thấy giọng nói của phụ nữ: “Bên trong là ai? Cho tôi vào trong!”

Giọng nói ấy, cho dù một năm rưỡi không nghe thấy, tôi cũng có thể nhận ra chị ta là ai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK