Thời đại thượng cổ, Yêu tộc tuyệt tích. Thời đại cận cổ, Long tộc biến mất. Thần đạo đang thịnh thời đại đã như khói, phi kiếm đỉnh cao nhất thời đại cuối cùng trầm luân. . .
Thế giới này xảy ra chuyện gì?
Cái kia mai táng tại bên trong dòng sông thời gian chân tướng lịch sử, ai đến lắng nghe?
Núi sông ngàn dặm viết thây nằm, càn khôn trăm năm tô lại hổ đói.
Thiên địa chí công như vô tình,
Ta có xích tâm một viên, lấy tuần thiên!
-----------------------
Cảnh giới tu luyện chia làm cửu cấp, cửu thấp nhất:
Du Mạch cảnh -> Chu Thiên cảnh -> Thông Thiên cảnh -> Đằng Long cảnh -> Nội Phủ cảnh -> Ngoại Lâu Cảnh -> Thần Lâm cảnh-> Động Chân cảnh--> Diễn Đạo cảnh---> Siêu Thoát.....
------------
Cố sự bối cảnh
Khương Vọng xuất thân thành Phong Lâm thuộc nước Trang, vốn là sinh tại thế gia buôn bán dược, mẫu thân c·hết sớm, đến sau phụ thân c·hết bệnh cơ hồ hao hết trong nhà một điểm cuối cùng tiền để dành, từ đây nghèo rớt mồng tơi, lẻ loi một mình từ bên trong cạnh tranh ngàn dặm chỉ lấy một thi được đạo viện, tại bên trong ngoại viện kịch liệt cạnh tranh độc chiếm vị trí đầu, mới rốt cục lần thứ nhất bắt lấy chìa khoá siêu phàm, nhưng theo sát phía sau. . . Là hạ độc, vây g·iết bị hảo hữu hãm hại, ẩn thân ở bên trong đạo quan. Đúng lúc Sở quốc thiên kiêu Tả Quang Liệt đi qua, bị người bày trận chặn g·iết. ở kế thừa nó di vật, Khương Vọng báo thù thành công, bắt đầu chính mình tu đạo dài đằng đẵng kiếp sống.
-------------------
Quyển 1: Trăng Sáng Trên Bầu Trời (Minh Nguyệt Tại Thiên) - 143 Chương (1-143)
Tựa đề :Rõ ràng như trăng, lúc nào có thể xuyết
Quyển 2: Từ Đây Vô Tâm Yêu Đêm (Tòng Thử Vô Tâm Ái Lương Dạ)- 192 Chương (144-338)
Tựa đề: Từ đây vô tâm thích đêm, mặc hắn dưới ánh trăng tây lầu
Quyển 3: Đánh Vỡ Tinh Hà Đã Chân Trời (Tràng Phá Tinh Hà Dĩ Thiên Nhai) - 207 Chương (339-545)
Tựa đề: Đi đường khó, đi đường khó, thân này chỉ hướng chỗ càng cao hơn
Đăng thiên Lãm Nguyệt không đủ khen, đánh vỡ tinh hà đã thiên nhai
Quyển 4: Hào Kiệt Nâng (Hào Kiệt Cử) - 191 Chương (546-736)
Tựa đề: Từ xưa đến nay hào kiệt cử, ngồi xuống ai không trượng phu
Khẳng khái đáp dạ rút kiếm lên, không tiếc bách tử phụng đầu người
Quyển 5: Đi Đường Khó (Hành lộ Nan) - 440 Chương (737-1176)
Tựa đề: Đi đường khó, đi đường khó, nhiều lối rẽ, nay gắn ở
Trường phong phá lãng sẽ có lúc, thẳng treo vân phàm tế biển cả
Quyển 6: Gió Lốc (Phù Diêu) - 191 Chương (1177-1368)
Tựa đề: Đại bàng một ngày cùng gió nổi lên, lên như diều gặp gió chín vạn dặm
Quyển 7: Ta Như Thần Lâm (Ngã Như Thần Lâm - 241 Chương (1369-1611)
Tựa đề: Ta như thần linh lâm thế
Quyển 8: Hạc Xông Lên Trời (Hạc Trùng Thiên) - 127 Chương (1612-1748)
Tựa đề: Đêm qua gió tây gọi cô nhạn, âm thanh đoạn người nào hồn trong mộng. Bừng tỉnh không ngủ say.
Người có tình tỉnh trời chưa tỉnh, u không đi tiếng sấm, vạn dặm mây đen thấp hơn một chút!
Bùn bên trong Hạc, hai cánh ngang, lông bay sớm rút hết, nhỏ xuống máu còn lạnh.
Một thân vết dơ, không cần phải ánh trăng rửa.
Tự dưng hận, quản nó nơi nào tới.
Sau đó bao nhiêu năm.
Gỉ xương còn có thể hóa chim bay, lòng son chưa kêu trời biết được!
Quyển 9: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước (Kính Hoa Thuỷ Nguyệt) - 194 Chương (1749-1947)
Tựa đề: Thạch thất đỉnh núi trồng cây đào, hoa nở rực rỡ một trăm năm.
Hoàng Lương ta mộng cũng chưa biết, hối hận cũng hận cũng đều như khói
Quyển 10: Tất Cả Thành Hôm Nay Ta (Giai Thành Kim Nhật Ngã) - 114 Chương (1948-2069)
Tựa đề: Hôm qua đủ loại, đều thành hôm nay ta
Quyển 11: Trên Trời Bạch Ngọc Kinh (Thiên Thượng Bạch Ngọc Kinh) (2070 - 2193)
Tựa đề: Phóng ta tâm viên, đại náo Thiên Cung
Quyển 12: Thơ văn hoa mỹ cầu trời
Tựa đề: Ta không biết thế gian có vô cớ vô vị ưu sầu, sinh ra đã có chín đấu tài năng. Treo Thái A, quần áo đẹp, bút vẽ dấu vết của rồng, thơ văn hoa mỹ cầu trời.
Quyển 13: Triêu Văn Đạo
Tựa đề: Phù du sinh ra chỉ một cái chớp mắt, lại oán trách một đời quá dài
Quyển 14: « Thế Tôn ».
Tựa đề: "Tự tại, rực cháy, đoan nghiêm, danh xưng, tôn quý, cát tường."
Quyển 15: Thừa Tra Tinh Hán
Lời nói đầu: Tinh hà dù xa, ta muốn cưỡi bè mà lên.
Tình Hà Dĩ Thậm
- Tiên Hiệp
- Full
- 761966
- Truyện CV
Xích Tâm Tuần Thiên
Xích Tâm Tuần Thiên Review Rating: 7.5 out of 10 based on 4 reviews.
5 Chương mới cập nhật Xích Tâm Tuần Thiên
Danh sách chương Xích Tâm Tuần Thiên
Chương 56: Bích Châu bà bà
Chương 57: Truyền tin
Chương 58: Phòng trong phòng
Chương 59: Bí tàng
Chương 60: Sát ý
Chương 61: Dự thì lập
Chương 62: Há lại nói thế gian không tuyệt sắc?
Chương 63: Mặt trời gay gắt rơi biển
Chương 64: Đêm dài
Chương 65: Lấy sách vạn toàn
Chương 66: Bướu lạc đà
Chương 67: Kiếm Phá Tứ Tượng
Chương 68: Đánh giết
Chương 69: Đi tây phương
Chương 70: Gần hương tình càng e sợ
Chương 71: Như đi trên mây
Chương 72: Thấy sao và trăng
Chương 73: Thân cùng bạn
Chương 74: Biên hoang
Chương 75: Lăng Tiêu bí địa
Chương 76: Ta đôi mắt này thấy quá nhiều
Chương 77: Mở mạch nghi thức
Chương 78: Trên mây sự tình
Chương 79: Diệp Lăng Tiêu
Chương 80: Trì Vân Sơn
Chương 81: Sinh Linh Bia
Chương 82: Một kiếm trảm phá đường sinh tử, nhân gian ai phối ta quay đầu?
Chương 83: Sơn quỷ
Chương 84: Ác nhân
Chương 85: Yểm
Chương 86: Vọng Giang Thành đêm
Chương 87: Từng nhớ không
Chương 88: Vì cái gì?
Chương 89: Giao phong
Chương 90: Vĩnh viễn không nên quên
Chương 91: Ngủ ngon
Chương 92: Phủi kiếm tự đi xa
Chương 93: Cửu Giang thành vực
Chương 94: Làm sao nhắm rượu
Chương 95: Đem hiểu lòng ai
Chương 96: Ôm tâm tự chiếu
Chương 97: Hỏi thế gian nào có long đong trăng
Chương 98: Bí ẩn
Chương 99: Núi mây đến chậm
Chương 100: Nhướng mày kiếm ra khỏi vỏ
Chương 101: Đấu Miễn
Chương 102: Nhà có tiền
Chương 103: Ta có sợ gì
Chương 104: Ra vào bí lệnh
Chương 105: Đình trong núi
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
01 Tháng năm, 2024 04:37
Vọng lấy lực chứng đạo lên chân quân chứ lấy lực chứng đạo lên siêu thoát kiểu đ nào được nhỉ.
Tùy thời diễn đạo nên có thể chọn con đường đỡ 1 chiêu của dd để lên chứ làm đ gì có chuyện tùy thời siêu thoát mà lấy lực kiểu như Chân Quân được
01 Tháng năm, 2024 01:23
Đạo vô cùng nhưng kiếp người có tận
Trường cổ hận không lưu kẻ yếu mộ phần
- Chân Đẩu Ngộ Đạo
30 Tháng tư, 2024 23:57
Chả hiểu sao lại cứ bàn đến siêu thoát trong khi Vọng nó đang diễn đạo.
Hiểu đơn giản là Diễn đạo là đỉnh núi, là đỉnh cao của người có thể đạt được, còn siêu thoát là trời.
Đỉnh núi sẽ có đỉnh núi cao đỉnh núi thấp, đạo đồ là phương tiện để l·ên đ·ỉnh núi. những người muốn đến siêu thoát thì phải đến được núi cao gần với trời hoặc thấy được trời.
Cách diễn đạo mà có được sức đẩy tốt thì bắn vọt mạnh có thể đạp được đỉnh núi cao hơn. Có thể hiểu là cái ná cao su giúp ông bay được cao thêm hơn so với lực bật ban đầu của đạo đồ bản thân
, hoặc là như cái móng chắc hơn để xây lầu cao hơn có thể chạm đến trời, móng ban đầu k chắc thì k thể xây cao hơn nữa.
30 Tháng tư, 2024 23:33
Thất phu khương vọng, người khác dùng học tập trí tuệ để leo l·ên đ·ỉnh, còn hắn dùng sứ mạnh man lực leo l·ên đ·ỉnh
Người ta nâng tảng đá dùng đòn bẩy, Vọng nâng tảng đá dùng lực tự thân kk
30 Tháng tư, 2024 23:30
"pháp" , "đạo" , "thế" , "lực" là 4 khái niệm hoàn toàn khác nhau nhưng phụ thuộc và ràng buộc lẫn nhau
"đạo" là đường , hoặc là ngôn từ , là cái căn bản diễn giải vạn vật , mang tính chất định hướng định h·ình s·ự vật hiện tượng
"pháp" là luật , hình luật , là một loại ràng buộc xây dựng để hướng cho đối tượng theo một quy luật trật tự nào đó hoặc mang tính biểu diễn một quy luật trạng thái nào đó
"lực" là lực lượng , mang tính biểu thị độ mạnh yếu , tuỳ theo mỗi khía cạnh khác nhau sẽ có tiêu chí đánh giá khác nhau
"thế" là danh , là trận thế , mang tính bố cục và biểu diễn
"đạo" cần "pháp" uốn nắn , "lực" làm cơ sở nền móng cho "pháp" nhưng cũng có khả năng phá "pháp" , "thế" sinh ra để biểu diễn "lực" , hoặc có thể nói "thế" có khả năng phát huy "lực" theo nhiều cách
KV dùng "thế" và "lực" đánh vỡ "pháp" của Vận mệnh trường hà ( quy củ 3 cảnh giới trước giờ bị phá ) , "pháp" của Động Chân giờ không mạnh bằng "Pháp" của chính KV , "Pháp" càng mạnh càng kiểm soát được "Đạo" lớn nhưng cần có "Đạo" mới đi đúng đường
KV có thể nói là 4 chữ đều đột phá hoàn toàn lên tầm cao mới , thoát khỏi cái cũ của "Vận mệnh trường hà" , mang ý nghĩ chân chính siêu thoát mọi mặt
Suy cho cùng siêu thoát cần duy nhất một điều kiện là "Đạo" siêu thoát nhưng "Lấy lực chứng đạo" kéo theo toàn bộ 4 yếu tố đều nhảy lên , vì thế nên đường này mới cổ kim không thông vì quá khó và quá mạnh
Tất cả ST được giới thiệu từ trước đến giờ hầu như đều dùng "Đạo" để ST trừ MTH , hắn không có "Đạo" nào cụ thể , Thích , Nho , Đạo đều thông nhưng không có biến chất đến mức bán siêu , vì thế hắn mượn "lực" để kéo lên toàn bộ nhằm siêu thoát , thực sự là đầu óc kinh khủng mới nghĩ ra được đường này
"Chí thánh -Lục hợp " , nghe chữ hợp là hiểu rồi , tập hợp toàn bộ 4 chữ của cả hiện thế lại thì bảo sao chả mạnh nhất , tiếc là không thể xảy ra
Hi vọng KV nhà chúng ta có thể thành công , mấu chốt toàn bộ kiếm chiêu hắn tiếp được kiếm của LN hoàn toàn nằm ở khả năng của "Xích Tâm" diễn hoá mà thành , các tiên thuật , pháp thuật , kiếm chiêu đều hình thành từ trạng thái sử dụng "Tâm lực" , "Tâm lực" thực sự quá kinh khủng , giờ thì đúng như tên truyện rồi .
Cảm ơn mọi người đã đọc , phản biện vui vẻ
30 Tháng tư, 2024 22:55
Thế Tôn nhận mình vô địch nhưng cũng thua nhân hoàng. Lục hợp thiên tử là đại diện cho cả sức mạnh nhân tộc- bá chủ chư thiên mà thua lấy lực chứng đạo thì nhân tộc bị diệt từ thuở nào. Mà giả thuyết này lại vướng 3 nhân vật khó giải thích thông là Ma Tổ và Viễn Cổ Yêu Hoàng, Viễn cổ nhân hoàng
30 Tháng tư, 2024 22:48
Trong pháp ( chiến lực ) và đạo (đạo đồ ) thì thấy tác miêu tả pháp của khương vọng quá vượt trội so với động chân cảnh,con đạo thì thấy nói ít hơn và chắc là còn chưa viên mãn động chân (có lẽ là cần thời gian tích lũy dài hơn ) nên tác buff dùng lực chứng đạo ,dựa vào pháp và thế để lên diễn đạo mạnh trong 1 thời gian ngắn hơn so với các thiên kiêu khác cũng hợp lý,lên sớm tích lũy lực tiếp để thần tiêu lực up siêu thoát
30 Tháng tư, 2024 22:30
Cách hiểu của tôi. Diễn đạo là đỉnh núi.
Lênh diễn đạo là đặt chân l·ên đ·ỉnh núi.
1. Có người thì leo núi gian nan, mò đường khấp khểnh, ví dụ võ đạo
2. Có người thì phá núi, san núi tạo bậc thang và đi lên từng bước. Kiểu tu đạo, đạo đồ là bạc thang của họ.
3. Có người thì chỉ việc đi về phía trước là lên diễn đạo, đó là thiên nhân. Lên diễn đạo của nó hiểu là : không có đỉnh núi, không cần leo, không cần tạo bậc thang, cứ đi và sẽ đến. Kiểu ng khác phải leo, phải tìm đường leo, nó chỉ cần đi, cứ đi thẳng là đến, không gập ghènh, k có hố, k có núi ngăn phía trước
4. Vọng diễn đạo : nó không đi leo núi, nó k tạo bậc thang, nó éo đi đường. Nó chỉ cần nhìn thấy đỉnh núi, nó muốn nhảy lên đó. Nên nó cần lực, nó cần lực để dậm chân 1 phát và nhảy cao l·ên đ·ỉnh núi.
30 Tháng tư, 2024 22:05
ngắn gọn hơn là người bình thường thì không có khả năng dùng lực chứng ST cho tới hiện tại người có khả năng đi đường này là MTH và bây giờ là KV
30 Tháng tư, 2024 21:56
Thấy mấy bác bình luận lấy lực chứng đạo phèn. Hic, vốn dĩ con đường siêu thoát gian nan, nhìn ra đường là khó, đi trên đường là khó, đi đến cuối đường càng khó. Nhảy bước cuối quá khó.
Chưa thấy nói 2 soeeu thoát nào cùng con đường cả, nỗi người có đạo và đường riêng. Lực chứng đạo thì nó phải hiểu là lực lượng bản thân, mạnh tới mức mạnh hơn hết thẩy, đánh vỡ hết thảy. Đánh vỡ cả bước cuối để up siêu thoát. Khả năng cao nó diễn đạo phang với siêu thoát và up siêu thoát. Phèn nỗi gì
30 Tháng tư, 2024 21:41
"cái gọi là đỉnh cao nhất, là hiện thế cực hạn. cái gọi là siêu thoát, muốn tại trên đỉnh cao nhất, không chỉ lực lượng muốn vượt qua hiện thế cực hạn, còn muốn siêu thoát tại thời không, nhân quả hết thảy"
30 Tháng tư, 2024 21:23
xem lại chương này thấy hài :v
Chúc Tuế nhớ tới Võ Tổ lại nhới đến "Độc Thư", chắc hẳn đây là cuốn sách mà Tuân hay cầm.
30 Tháng tư, 2024 21:05
Bàn luận về Hư Uyên Chi - Cái c·hết của một vĩ nhân, trí giả liệu có đơn giản đến thế!? Cái c·hết của vị Thái Hư tổ sư này liệu có liên quan đến hai tổ chức ngầm kinh khủng nhất hiện nay là Bình Đẳng Quốc & Nhất Chân Phái, thậm chí Siêu Thoát?
“Con người sống giữa trời đất, như bóng câu qua cửa sổ, chỉ chốc lát mà thôi”
"Bi ai lớn nhất của đời người là c·hết về tâm tưởng, còn c·ái c·hết về thể xác chỉ xếp sau"
- Trang Tử
Hư Uyên Chi là một trong những nhân vật có số *** nhất nhì trong bộ truyện, người cho đến hiện tại bây giờ được đánh giá độc nhất với "Mấy thành Siêu Thoát". Tuy nhiên, việc Hư Uyên Chi bị ép phải trở thành Thái Hư Đạo Chủ dẫn đến việc nhân vật này bị bay màu khỏi vũ đài hiện thế chư thiên vạn tộc. Dù vậy, việc miêu tả quá hoành tráng một nhân vật rồi cho hắn bay màu trong 1 nốt nhạc như thế có chứa dụng ý gì của tác giả đằng sau sự kiện Thái Hư hội minh không!?
Nhân sinh của Hư Uyên Chi trích từ Quyển 10: Tất Cả Thành Hôm Nay Ta - Chương 95: Kẻ vai khiêng vạn quân & Chương 96: Thái thượng vong tình:
- 3 tuổi học đạo tại Ngọc Kinh Sơn nên bản thân vị này đã đứng tại đỉnh cao nhất, quan sát chúng sinh. Thiên kiêu thế gian tuy nhiều nhưng người so được chỉ lác đác không có mấy.
- Một ngày nào đó, Thần Lâm Hư Uyên Chi thốt lên rằng: "Chúng ta người tu hành, nguyện làm người dưới người" và Ngọc Kinh Sơn Chưởng giáo thả vị này xuống núi đi trau rèn đại đạo (Nào khác chi Thuật Papa thử thách xong thả Vọng Ngơ đi nhưng chỉ tiếc, Hư Uyên Chi không phải là Khương Vọng và Ngoc Kinh Sơn Chưởng Giáo - Tử Hư chân quân).
- Xuất sơn, Hư Uyên Chi thoát ly Đạo Môn, động chân tìm thật. - Đạo Lịch năm 1350, Hư Uyên Chi thành lập Thái Hư phái, căn cứ vào mốc thời gian này cũng như sự tài hoa của vị Thái Hư tổ phái này, hắn có thể sinh ra trong khoảng từ năm 1200 ~ 1315 (Ở thời điểm đó, HUC vẫn chưa phá được mốc Động Chân dưới 30).
- Quyển 10 Chương 96, hắn bị tính đến đường cùng bởi vì không ai có thể cầm đằng chuôi thiên hạ đại thế, dòng lũ của Nhân Đạo.
Vấn đề lớn nhất của c·ái c·hết HUC là vị này bị tính quá mức cặn kẽ, tính đến vô đường để có thể đi và nghiền ép đến giá trị sau cùng. Để miêu tả HUC thì chả khác nào bậc trí giả chí thượng nên khi vị này đi trên con đường như vậy, tại sao lại không lường trước được án tử phía trước!? Phải chăng đây là cái giá mà hắn đã chấp nhận phải trả vì "Đạo" của hắn!? Trước lúc từ bỏ hết mọi thứ, Hư Uyên Chi thốt lên rằng: "Đạo ta không thành. Thái Hư thành rồi".
Như vậy, đứng từ quan điểm tại hạ, phạm trù giữa HUC Đạo & Thái Hư không giống nhau, Thái Hư là một sản phẩm, là thành quả kết tinh từ quá trình khổ nhọc của HUC và Thái Hư phái - môn nhân Thái Hư phái sống vì nó và cũng vì nó mà thôi đọng nhưng Đạo của HUC thật sự là gì!? Đó là "Chúng ta người tu hành, nguyện làm người dưới người" nhưng thật sự thì tu hành có phải làm "người dưới người", đại đạo vô cùng nhưng thế đạo bất công, thể gian ai nào có thể vô tư, đó là mộng ảo của thời đại, của bậc vĩ nhân, một giấc mộng mà đến cả bậc Siêu Thoát kinh thiên vĩ địa, tôn hoàn độc vũ như Nhân Hoàng và cả Ngao Thư Ý cũng bất lực tòng tâm. Bản thân kết tinh từ Thái Hư, từ Hư Uyên Chi đã thôi động nó đến cùng cực để rồi bi ai cho kết cục của hắn bởi vì "Thiên hạ rộn ràng vãng lai bởi vì chữ Lợi". Nếu biết rõ như thế thì tại sao vẫn cố chấp với hệ tư tưởng này, "Vĩ đại" phải có, "Vô tư" nên có, "Thương cảm cho chúng sinh" tất có. Mấu chốt cho cái t·ử v·ong của HUC là không thể bàn cãi nhưng quá trình diễn ra nó lại vô cùng lâu dài và đúng mực.
Thứ nhất, lấy thiên hạ làm bàn, chúng sinh làm cờ nên việc HUC bị tính toán đến c·hết có lẽ đều nằm trong bàn tay của Tử Hư chân qhân và không loại trừ hiềm nghi động cơ của Tử Hư chân quân, về Nhất Chân phái trong vụ việc này, có thể c·ái c·hết của HUC sẽ đưa đến một cục gì đó của Siêu Thoát nhưng tạm thời chưa biết.
Thứ hai, do ban đầu trong thời gian Động chân tìm thật, HUC đã tìm thấy chân tướng gì đó mà hắn nhận ra trật tự của thế giới này có gì đó không đúng và con đường hắn đi có lẽ là ngõ cụt, ngõ cụt không phải phiếm chỉ về khả năng phát triển của đại đạo mà chính là HUC đang khiêu chiến nền tảng của hiện thế, của nhân đạo dòng lũ, của toàn bộ các thế lực đang đứng trên đỉnh cao của hiện thế đang nắm giữ - thế cục tài nguyên. Có lẽ từ ban đầu HUC đã luôn là kẻ tử vì đạo, đau khổ vì nhận ra chân tướng thế giới nên ngay tại thời điểm đó, trước khi hắn cầu chân, tại thời điểm hắn Thần Lâm, hắn đã gặp được 1 trong 3 nguyên lão của Bình Đẳng Quốc - Thánh Công và hắn chấp nhận đi trên con đường này để trao cơ hội cho chúng sinh cái bình đẳng mà hắn muốn.
Không nắm chắc lắm về quan điểm này nhưng cách miêu tả về trụ sở của Bình Đẳng Quốc khá phù hợp với đặc điểm của 1 nơi và 1 khái niệm: Mênh mông hư ảo thời không của Thái Hư huyễn cảnh và pháp & đạo của Âm Dương chân thánh - Trâu Hối Minh:
- Đây là một chỗ giam cầm
- Nó không tồn tại ở hiện thế nào đó một chỗ, nó cũng có thể tồn tại ở hiện thế bất kì chỗ nào.
- Nó là bọt nước thời không, là cung điện ảo tưởng, cũng là một cái địa phương tồn tại chân thưc.
- Mọi người truy tìm nó, tới gần nó, lại không thể chính thức có được nó.
- Giống như chân trời cái kia vòng mặt trời gay gắt, chỉ là vô tận xa xa hình chiếu, càng sáng chói, càng hư ảo.
- Nơi đây có núi, núi cao vạn trượng.
- Thềm đá uốn lượn, hiểm dốc than trời.
30 Tháng tư, 2024 21:03
đọc lại chương này lại rối, là sao ta, KV lấy lực chứng đạo để up diễn đạo thôi à, chương này có nói là đi đường mà MTH đi k thông lấy lực chứng đạo nhưng so sánh như thế sao được, động chân dùng lực lên diễn đạo, vs diễn đạo dùng lực lên ST cách nhau như trời với đất, trưa đọc lướt cứ tưởng KV làm tất cả những điều này để tích luỹ đi con đường lực chứng ST như MTH chứ, như mấy chương trước lâu ước bị tuyệt con đường vô địch ĐC để có khả năng siêu thoát thì nhảy lên diễn đạo luôn, đó k được coi là dùng lực chứng đạo à, cứ tưởng " Lực chứng đạo" chỉ khó ở siêu thoát thôi chứ đoạn đánh vs MTH có nói
30 Tháng tư, 2024 20:55
Đưa tay hái Nguyệt, ngày càng xa
Ngẩn ngơ nhớ lại ánh chiều tà
Đời người Vọng tưởng không hối tiếc
Giật mình tỉnh giấc, mộng phù hoa
30 Tháng tư, 2024 20:47
đọc mấy bộ khác thì " lấy lực chứng đạo" luôn mạnh hơn những con đường khác
chỉ là bộ này thì tác chỉ miêu tả là nó mạnh thôi hay có thêm ngụ ý gì nữa
30 Tháng tư, 2024 20:44
tui nhớ tác có nói "pháp" và "đạo" khác nhau.
theo tui người khác tu "đạo" để lên cấp còn "pháp" là chiến lực(tác có nói DTV tuy yếu nhưng vẫn lên cấp được).
Vọng thì tu "pháp" lên mức khủng bố rồi kéo theo "đạo" thăng hoa.
30 Tháng tư, 2024 20:11
Thắng béo: thất phu thô bỉ mới chọn lấy lực chứng đạo, bản hầu ung dung đăng đỉnh mới là thượng sách
30 Tháng tư, 2024 20:00
Kiểu Dĩ Lực Chứng Đạo này thì up level xong thì có ăn đc cả đám Thái Hư các viên hôj đồng k ta?
30 Tháng tư, 2024 19:12
Là sao nhỉ KV up thẳng siêu thoát hay gì mà lấy lực chứng đạo, bản thân nó đã là động chân vô địch rồi mà nói lấy lực chứng đạo lên diễn đạo thì phèn quá, đến lâu ước còn muốn lên diễn đạo lúc nào cũng đk mà
30 Tháng tư, 2024 19:12
đoạn kv với quan diễn nc bắt người khác làm theo ý mình là ác trong ác chương mấy mn nhỉ
30 Tháng tư, 2024 18:37
thấy ôg kia trên face nói hay thật, Kỳ Tiếu vẫn còn cứu nếu dùng Bất Lão Tuyền mà không biết cái BLT này khôi phục được bao nhiêu.
30 Tháng tư, 2024 18:26
đọc chương này chợt nhớ Khương Vọng rất có kinh nghiệm trong việc bị ký sinh, từ Trang Thừa Càn, Bạch Cốt, Nghiệt Long, giờ tới thiên đạo, "rất có kinh nghiệm"
30 Tháng tư, 2024 17:58
cuối cùng cũng biết con đường siêu thoát mà KV chọn, nghĩ lại thấy nó hợp lý ***
như MTH lấy lực chứng đạo lúc ấy coi chân quân như tôm tép sô lô với siêu thoát luôn
30 Tháng tư, 2024 17:15
Bàn luận về "Kiếp Vô Không Cảnh" của Khương Máy Bào:
"Phóng thích lực lượng lại tại Không Cảnh. Còn có linh tri đã là Kiếp Dư"
"Vô tưởng vô sát không ngộ cảnh, ý được đến sinh đã là kiếp dư". Một kiếm này, Kiếp Vô Không Cảnh
Theo cảm quan của tại hạ, Không Cảnh tức không có gì hết, không cảm nhận được gì cả, trong thế giới Xích Tâm, cái Không Cảnh này nó mang ý nghĩa gần như cái khoảnh khắc khi mà kẻ sắp c·hết sắp rơi vào Nguyên Hải. Có nhiều cách t·ử v·ong nhưng thông thường kẻ sắp c·hết sẽ luôn cảm thấy mê mang, vô tri rồi lại tỉnh táo - thứ khiến hắn mờ mịt đến từ việc c·ái c·hết đến quá đột ngột, chính sự đột ngột ấy lại khiến kẻ này khó mà tưởng tượng, khó mà hình dung ra được vì sao hắn c·hết, c·hết một cách không hiểu thấu, c·hết một cách vội vàng như thế, nó lý giải cho phần "Vô tưởng vô sát không ngộ cảnh". Và lúc mà tâm trí đồng bộ với bản năng cầu sinh, khi đó hắn sẽ giãy dụa, vùng vẫy trong cơn tuyệt vọng để thoát ra cái hố sâu đày ải mang tên Nguyên Hải này, dùng hết sức bản năng của một đời người để sống sót. Nhưng nào ngờ rằng từ ban đầu, khi rơi vào Không Cảnh, hắn đã hóa không, những gì còn lại chỉ là bản năng, chúng là những con gà đã bị đứt đầu nhưng vẫn đi được, là một con rắn dù bị trảm bay đầu nhưng vẫn còn bản năng cắn, là người khi mất thì não bộ vẫn hoạt động trong khoảng thời gian ngắn ... Cơ thể ngươi vẫn phóng thích lực lượng, tâm thức vẫn còn đang cầu sinh nhưng khi ngưoi nhận ra, nó đã quá trễ - "Phóng thích lực lượng lại tại Không Cảnh. Còn có linh tri đã là Kiếp Dư" - Tất cả chỉ là những âm vang tuyệt vọng của linh trí trước t·ử v·ong, là c·ái c·hết tuyệt đối và khoảnh khắc muộn màng khi biết thân đã tử, người đã vong, linh tri vẫn còn nhưng vô vọng. Đó chẳng phải là cách mà Trương Lâm Xuyên hắn đã cảm thấy khi vạn sự hỏng bét và tàn dư của hắn chỉ là chút ít sót lại sau cùng của một kẻ máu lạnh, độc ác và vô tình sao!
BÌNH LUẬN FACEBOOK